“Chúng tôi nằm ép xuống đất mà vẫn nghe tim đập” – ký ức dưới mưa bom
Trong những năm tháng khốc liệt của Chiến tranh Việt Nam, ông Lê Văn Hướng vẫn không quên những giây phút đối mặt với cái chết trên chính quê hương Hà Tĩnh.
Ông kể lại một buổi chiều khi đang cùng dân làng làm việc ngoài đồng. Trời bỗng vang lên tiếng máy bay gầm rú. Không kịp suy nghĩ, tất cả vội vàng tìm chỗ trú.
“Chúng tôi nằm ép xuống ruộng, không dám cử động. Bom rơi liên tiếp, đất đá bắn tung lên,” ông nhớ lại.
Khoảng cách giữa sự sống và cái chết lúc ấy chỉ tính bằng giây. Ông nói:
“Nằm dưới đất mà vẫn nghe rõ tim mình đập thình thịch.”
Sau khi máy bay rời đi, mọi người mới dám ngẩng đầu lên. Cánh đồng khi nãy còn xanh mướt giờ đã chi chít hố bom.
“Có người nằm đó mà không còn dậy nữa,” ông nghẹn lại.



