Chúng tôi từng hẹn ngày trở về
Bình và Sơn từng hứa sau chiến tranh sẽ cùng trở về quê, dựng nhà và sống một cuộc đời bình dị. Nhưng chỉ một người có cơ hội thực hiện lời hẹn.
Bình và Sơn là bạn từ nhỏ.
Hai người từng chăn trâu trên cùng một cánh đồng, cùng đi học trên con đường làng và cùng lớn lên trong những năm đất nước còn chiến tranh.
Ngày nhập ngũ, họ đứng cạnh nhau.
Sơn nói:
“Sau này về, tao sẽ cưới vợ.”
Bình cười:
“Còn tao sẽ xây một căn nhà ngay cạnh cánh đồng.”
Những ước mơ ấy giản dị đến mức tưởng như chắc chắn sẽ thành hiện thực.
Nhưng chiến trường không cho họ lựa chọn.
Trong một trận chiến, Sơn hy sinh.
Bình sống sót nhưng mang theo ký ức ấy suốt đời.
Ngày hòa bình, anh trở về quê.
Cánh đồng vẫn xanh.
Con đường làng vẫn còn đó.
Nhưng người bạn thân nhất đã không còn.
Bình tìm lại căn nhà cũ của Sơn và đứng thật lâu trước sân.
Sau đó, anh thực hiện một việc.
Anh trồng một cây bàng trước căn nhà.
Anh nói:
“Coi như mày vẫn còn ở đây.”
Năm tháng trôi qua.
Cây bàng lớn lên.
Mỗi mùa thay lá, Bình lại nhớ đến người bạn năm nào.
Có những người đã rời khỏi cuộc đời chúng ta.
Nhưng họ không bao giờ biến mất khỏi ký ức.



