Cựu chiến binh

Chung Văn Đảnh - Chiến sĩ Cách Mạng bị bắt tù, đày

Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù, đày

An Giang16/05/2026Liên Đội Trường Tiểu học Tân Hội 1 (Trường Tiểu học Tân Hội 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chung Văn Đảnh - Chiến sĩ Cách Mạng bị bắt tù, đày
Ông Chung Văn Đảnh – Người lính già còn mang dấu tích chiến tranh

Giữa vùng quê yên bình của xã Tân Hội, tỉnh An Giang, có một người lính già vẫn ngày ngày sống giản dị trong căn nhà nhỏ đơn sơ. Tuổi đã cao, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, một chân đã vĩnh viễn để lại nơi chiến trường, nhưng trong ánh mắt của ông Chung Văn Đảnh vẫn ánh lên sự kiên cường của một người từng đi qua lửa đạn chiến tranh.

Trên vách nhà cũ kỹ, tấm Kỷ niệm chương “Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù, đày” được treo trang trọng như một minh chứng cho cả cuộc đời cống hiến, hy sinh vì độc lập dân tộc. Tấm bằng đã ngả màu thời gian, mặt kính phủ đầy dấu vết năm tháng, nhưng giá trị lịch sử và tinh thần của nó vẫn còn nguyên vẹn. Đó không chỉ là phần thưởng cao quý của Nhà nước dành cho cá nhân ông Chung Văn Đảnh, mà còn là biểu tượng cho một thế hệ đã sống và chiến đấu bằng cả lòng yêu nước son sắt.

Ông Chung Văn Đảnh từng là chiến sĩ thuộc Tiểu đoàn 29, Quân khu 7 – đơn vị từng tham gia nhiều trận chiến ác liệt trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm tháng ấy, chiến trường miền Nam chìm trong bom đạn, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng với lý tưởng giải phóng dân tộc và khát vọng thống nhất đất nước, người thanh niên năm nào đã không ngần ngại khoác lên mình màu áo lính, bước vào cuộc chiến đầy mất mát và hiểm nguy.

Ông kể rằng ngày ấy, cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ. Những cánh rừng ngập nước, những đêm hành quân trong mưa bom, thiếu thốn từ hạt gạo đến manh áo là chuyện thường ngày. Có những trận đánh kéo dài nhiều ngày đêm, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình nhưng vẫn phải tiếp tục tiến lên. Chính trong những tháng ngày khốc liệt ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn động lực lớn lao để những người lính trẻ vượt qua tất cả.

Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng và mất đi một chân. Vết thương chiến tranh đã lấy đi một phần cơ thể, nhưng không thể lấy đi ý chí và tinh thần của người lính cách mạng. Sau đó, ông còn bị địch bắt giam và đày ải. Những nhà tù thời chiến nổi tiếng tàn bạo với đủ loại tra tấn dã man nhằm khuất phục tinh thần người chiến sĩ cách mạng. Nhưng dù phải chịu đựng roi đòn, đói khát và bệnh tật, ông Chung Văn Đảnh vẫn giữ vững niềm tin vào cách mạng, không khuất phục trước kẻ thù.

Có những ký ức mà mỗi lần nhắc lại, giọng ông chậm đi vì xúc động. Đó là hình ảnh những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, là những ngày tháng trong lao tù mà cái chết luôn cận kề. Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng với những người từng đi qua cuộc chiến như ông, ký ức ấy chưa bao giờ thật sự phai nhạt.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với thân thể không còn lành lặn như trước. Cuộc sống thời hậu chiến đầy khó khăn, nhưng ông chưa bao giờ than phiền hay bi quan. Người lính năm xưa tiếp tục sống bằng nghị lực mạnh mẽ, chăm lo cho gia đình, làm gương cho con cháu và luôn giữ phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ.

Năm 2012, Thủ tướng Chính phủ đã trao tặng ông Kỷ niệm chương “Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù, đày” để ghi nhận những hy sinh và đóng góp to lớn của ông trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Đối với ông, phần thưởng ấy không chỉ là niềm tự hào cá nhân mà còn là sự tri ân dành cho những đồng đội đã không thể trở về.

Ngày nay, trong căn nhà nhỏ nơi miền quê An Giang, người lính già vẫn sống bình dị như bao người nông dân khác. Dẫu tuổi cao, sức khỏe giảm sút và phải mang thương tật suốt đời, ông vẫn giữ nụ cười hiền hậu và tinh thần lạc quan. Những lần có học sinh, đoàn viên hay người dân địa phương đến thăm hỏi, ông luôn sẵn sàng kể lại câu chuyện của một thời chiến đấu gian khổ để thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.

Nhìn người lính già chống chân giả bước từng bước chậm rãi trong sân nhà, ít ai hình dung rằng phía sau dáng người gầy gò ấy là cả một cuộc đời đầy hy sinh và mất mát. Ông không xem mình là anh hùng, nhưng chính sự âm thầm chịu đựng và cống hiến ấy lại làm nên vẻ đẹp lớn lao của thế hệ cha anh đi trước.

Chiến tranh đã đi qua, đất nước hôm nay đã đổi thay và phát triển, nhưng những người như ông Chung Văn Đảnh vẫn là chứng nhân sống cho một thời hào hùng của dân tộc. Cuộc đời ông là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự kiên trung và tinh thần bất khuất của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam.

Tấm Kỷ niệm chương treo trên vách nhà có thể đã cũ theo năm tháng, nhưng giá trị của nó sẽ mãi còn nguyên vẹn – như chính tinh thần của người lính già năm xưa, một con người đã dành cả tuổi thanh xuân và một phần máu thịt của mình cho nền hòa bình, độc lập của Tổ quốc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chung Văn Đảnh - Chiến sĩ Cách Mạng bị bắt tù, đày | Câu chuyện thời hoa lửa