Cựu Thanh niên xung phong

Chung Văn Liếp – Người thanh niên xung phong giữa thời hoa đỏ của An Giang

An Giang24/04/2026Đoàn trường Cao Đẳng Nghề An Giang (Đoàn trường Cao Đẳng Nghề An Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chung Văn Liếp – Người thanh niên xung phong giữa thời hoa đỏ của An Giang

Có những con người đi qua chiến tranh không bằng những lời kể hào nhoáng, mà bằng những dấu chân lặng lẽ in sâu trên những cung đường đất đỏ, những đêm hành quân không ánh đèn, những tháng năm tuổi trẻ gửi trọn cho Tổ quốc. Ông Chung Văn Liếp – một người thanh niên xung phong của quê hương An Giang – là một trong những con người như thế.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất An Giang giàu truyền thống cách mạng, tuổi thơ của ông Liếp gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi tiếng súng còn vang vọng trên những cánh đồng, khi từng mái nhà vẫn thấp thỏm bởi bom đạn, người thanh niên ấy đã sớm hiểu rằng: muốn có hòa bình, phải có những người dám đứng lên gìn giữ.

Không chọn cho mình sự bình yên riêng, ông tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong – nơi tuổi trẻ được thử thách bằng lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần thép. Đó là những năm tháng mà người ta thường gọi bằng một cái tên đầy xúc cảm: “thời hoa đỏ” – thời của lý tưởng cháy bỏng, của tuổi xuân sẵn sàng dâng hiến. Trong màu áo TNXP bạc màu vì nắng gió, ông Chung Văn Liếp cùng đồng đội ngày đêm mở đường, vận chuyển lương thực, tải đạn, san lấp hố bom, bảo đảm tuyến hậu cần cho chiến trường. Công việc ấy không có tiếng pháo chào chiến thắng, nhưng lại là mạch máu âm thầm nuôi sống tiền tuyến. Có những đêm hành quân xuyên rừng, mưa rừng xối xả, đôi chân lấm bùn nhưng không ai được phép dừng lại. Có những lần bom rơi sát bên, cái chết chỉ cách vài gang tay, nhưng người thanh niên ấy vẫn cùng đồng đội giữ vững con đường, bởi phía trước là nhiệm vụ, phía sau là quê hương.

Ông từng nói với đồng đội rằng:

“Tuổi trẻ nếu chỉ sống cho riêng mình thì ngắn lắm, nhưng nếu sống cho đất nước thì sẽ còn mãi.” Câu nói giản dị ấy như chính cuộc đời ông – không khoa trương nhưng đầy khí phách.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương An Giang với đôi bàn tay chai sạn và trái tim vẫn nguyên vẹn niềm tin với cuộc sống. Không mang theo hào quang của người chiến thắng, ông trở lại với ruộng đồng, với lao động đời thường, tiếp tục sống giản dị như bao người dân quê khác. Nhưng ở nơi ông sống, bà con vẫn luôn dành cho ông sự kính trọng đặc biệt. Bởi họ biết, đằng sau dáng vẻ hiền lành ấy là cả một thời tuổi trẻ đã được viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của một thế hệ không tiếc thanh xuân.

Ông không chỉ là một cựu TNXP, mà còn là một nhân chứng sống của lịch sử. Những câu chuyện ông kể cho lớp trẻ hôm nay không phải để nhắc về chiến công, mà để nhắc về trách nhiệm. Rằng độc lập không phải điều tự nhiên có được. Rằng hòa bình hôm nay là kết quả của biết bao hy sinh ngày trước.

Trong những buổi sinh hoạt truyền thống tại địa phương, ông thường xuất hiện với nụ cười hiền hậu, chậm rãi kể lại những năm tháng chiến tranh cho thế hệ trẻ nghe. Không phải để gợi lại đau thương, mà để thắp lên lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc. Giữa cuộc sống hiện đại nhiều đổi thay, hình ảnh ông Chung Văn Liếp vẫn như một bông hoa đỏ còn nở mãi giữa ký ức quê hương lặng lẽ nhưng bền bỉ, giản dị nhưng rực rỡ. Người thanh niên xung phong năm nào giờ mái tóc đã bạc, nhưng tinh thần cống hiến thì chưa bao giờ cũ. Ông là minh chứng rằng chủ nghĩa anh hùng không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao, mà đôi khi bắt đầu từ quyết định rất giản dị của một người trẻ: dám sống vì người khác. Và có lẽ, đó cũng chính là vẻ đẹp lớn nhất của “thời hoa đỏ” nơi những con người như ông Chung Văn Liếp đã viết nên lịch sử bằng chính tuổi xuân của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn