CHUỖI CỦ MÀI TRÊN VÀNH ĐAI XANH
CHUỖI CỦ MÀI TRÊN VÀNH ĐAI XANH
Nhân chứng kể lại: Cô Lê Thị Xoan (Cựu du kích mật, vùng ven Sài Gòn)
"Làm du kích mật ở vùng ven Sài Gòn những năm 1969 - 1970 là một thử thách vô cùng nghẹt thở. Địch rải quân lập các 'vành đai trắng', triệt hạ toàn bộ cây cối, hoa màu để không cho cách mạng ẩn nấp. Lương thực tiếp tế từ nội đô bị siết chặt, bộ đội dưới hầm bí mật nhiều khi phải nhịn đói hai, ba ngày liền.
Để cứu đói cho anh em, tôi và các chị em trong tổ phụ nữ thường xuyên phải giả vờ đi nhặt củi, đào rễ cây ở những khu rừng trọc bị bom phá để tìm củ mài. Củ mài ăn sâu dưới lòng đất đá cứng ngắc, chúng tôi phải dùng những chiếc gậy sắt nhỏ dộng từng chút một, bàn tay rớm máu, tai thì phải dỏng lên nghe tiếng trực thăng của địch tuần tra.
Có lần, tôi đào được một củ mài khổng lồ, nặng đến hơn 3 ký. Đang hí hửng bó vào gùi củi thì một toán lính ngụy đi tới. Chúng hạch sách, dùng báng súng đâm chọc vào gùi. Tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng miệng vẫn phải cười giả lả, than nghèo kể khổ: 'Mấy ông ơi, nhà dột con đau, không có gì ăn nên tôi mới đi kiếm khúc rễ cây về luộc ăn đỡ qua ngày...'.
May phước, bọn chúng lười biếng nên chửi bới vài câu rồi bỏ đi. Đêm đó, củ mài được nấu chín, cắt thành từng lát nhỏ trao tận tay các đồng chí chiến sĩ dưới hầm. Nhìn các anh ăn ngon lành, bù đắp phần nào những ngày chịu đói, lòng tôi hạnh phúc đến lạ kỳ. Chuỗi củ mài đắng chát trong gian khổ


