CHUỐI LỰU ĐẠN TRÊN ĐÈO HẢI VÂN

Ngô Mây sinh ra tại Bình Định – vùng đất giàu truyền thống võ học. Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ ở Nam Trung Bộ, anh tình nguyện gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam và xung phong vào Đội Cảm tử quân.
Năm 1947, quân Pháp càn quét mạnh mẽ ra vùng tự do Trung Bộ, mở các cuộc hành quân bằng xe thiết giáp nhằm chia cắt địa bàn kháng chiến của ta. Trận đánh tạiSuối Vôi (gần đèo Hải Vân) được coi là thử thách sinh tử đối với đơn vị của Ngô Mây.
Lực lượng của ta lúc đó vũ khí còn vô cùng thô sơ, trong khi đoàn xe bọc thép của địch tiến vào với hỏa lực áp đảo. Đội Cảm tử quân nhận nhiệm vụ phải bằng mọi giá dừng chân đoàn xe giặc để bảo vệ lực lượng chủ lực phía sau. Ngô Mây đã xung phong nhận quả bom phản lực duy nhất của đơn vị – một khối thuốc nổ tự chế nặng hàng chục kilôgam.
Khi đoàn xe giặc lề mề tiến qua khe núi, chiếc xe tăng dẫn đầu gầm rú xả súng liên hồi vào hai bên vệ đường. Mặc cho đạn cày xới xung quanh, Ngô Mây ôm chặt quả bom trong lòng, giấu mình kỹ dưới lòng mương khô.
Thời cơ đến khi chiếc xe càn quét tiến đúng tầm, Ngô Mây bất ngờ ôm bom lao thẳng ra khỏi bụi rậm, phi mình vào gầm chiếc xe dẫn đầu. Một tiếng nổ rung chuyển núi rừng vang lên, quầng lửa bùng cháy dữ dội làm nổ tung chiếc xe bọc thép cùng toàn bộ tốp lính Pháp đi kèm.
Hành động hy sinh quả cảm của Ngô Mây không chỉ tiêu diệt chiếc xe dẫn đầu mà còn làm hoảng loạn toàn bộ đoàn xe càn quét, tạo thời cơ cho đơn vị ta xông lên bẻ gãy hoàn toàn cuộc tiến công của địch.
Ngô Mây hy sinh khi mới 21 tuổi. Tấm gương cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh của anh đã trở thành biểu tượng thi đua diệt giặc trên toàn chiến trường Liên khu 5. Anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân vào năm 1955.


