Chương III. Gian giữa – nơi cha tôi dạy tôi cúi đầu
Tôi kể lại câu chuyện của cha mình. Cha tôi là người ít nói, nhưng rất nghiêm. Ông luôn dặn tôi rằng, gian giữa là nơi thiêng nhất trong nhà. Trước khi bước vào, phải rửa tay sạch sẽ, nói năng nhỏ nhẹ. Khi có khách đến, cả nhà ngồi ở gian giữa, cha tôi tiếp chuyện rất chừng mực. Tôi học được cách chào hỏi, cách lắng nghe từ đó. Mỗi dịp lễ tết, cha tôi thắp hương báo với tổ tiên những việc đã làm trong năm. Tôi đứng sau lưng cha, nghe mùi hương trầm lan tỏa. Ông dạy tôi rằng, con người có tổ tiên thì mới có gốc. Nếu quên gian giữa, là quên gốc rễ. Lớn lên, dù đi đâu, tôi cũng nhớ lời cha. Gian giữa không chỉ nằm trong ngôi nhà, mà nằm trong lòng người. Nhờ cha, tôi hiểu thế nào là kính trên nhường dưới. Đó là bài học mà không sách nào dạy được.



