Bài viết

Chương IV. Gác bếp – nơi mẹ tôi gửi mùa màng

Lào Cai12/01/2026Tẩn Tả Mẩy3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là người con trai từng nhiều lần trèo lên gác bếp. Mẹ tôi thường leo lên đó cất thóc, cất ngô sau mỗi vụ thu hoạch. Bà làm rất cẩn thận, sợ ẩm, sợ mốc. Tôi hỏi mẹ sao phải để trên cao, mẹ bảo khói bếp sẽ giữ hạt giống khô ráo. Gác bếp nhỏ nhưng chứa cả công sức của gia đình. Có năm đói, mẹ lấy thóc trên gác xuống nấu cơm, cứu cả nhà qua mùa giáp hạt. Tôi hiểu rằng, gác bếp là sự lo xa của người phụ nữ. Nó dạy tôi biết trân trọng hạt gạo mình ăn. Mỗi khi nhìn lên gác bếp, tôi thấy bóng dáng mẹ tần tảo. Đó không chỉ là nơi chứa lương thực, mà là nơi chứa tình thương. Sau này tôi dạy con mình cũng phải biết quý cái gác bếp. Vì nơi ấy là mồ hôi của bao mùa nương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn