Chương VII. Con đường muối và cái bẫy của lòng tham
Tôi là Lý Láo Tả, người từng suýt mất em trai trong một chuyến đi chợ. Thổ phỉ không phải lúc nào cũng đến bằng lửa và tiếng súng. Có lần chúng đến bằng lời hứa ngọt hơn mật ong rừng. Năm ấy bản tôi thiếu muối, thiếu vải, trai bản phải gùi nông sản sang chợ xa đổi hàng. Em trai tôi theo đoàn đi sớm tinh mơ, con đường men suối quen thuộc bỗng trở nên lạ lẫm. Thổ phỉ giả làm lái buôn, bày hàng rẻ, rủ rê thanh niên uống rượu. Chúng định bắt người, cướp hàng giữa rừng sâu. May thay, già làng đã dặn trước: đi đâu cũng đi theo nhóm, thấy điều lạ phải quay về. Khi thấy dấu hiệu bất thường, đoàn người đánh tín hiệu bằng tiếng chim gọi, quay đầu men lối cũ. Chúng tôi báo cho bản, lập tức cử người chặn các lối ra suối. Thổ phỉ không cướp được người, cũng không lấy được hàng. Từ đó, bản đặt ra quy ước: đi chợ phải có tổ, có người dẫn đường, không tin lời lạ. Tôi kể chuyện này cho con cháu để chúng nhớ rằng, giữ bản không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng tỉnh táo và kỷ luật cộng đồng.



