Chuyện 10 năm ở chiến trường K .
Chuyện 10 năm ở chiến trường K . PHÁ MÁY BẮN NƯỚC Ở MỎ ĐÁ QUÝ PAILIN.
PHÁ MÁY BẮN NƯỚC Ở MỎ ĐÁ QUÝ PAILIN.
( Pailin là tỉnh sát biên giới Tây nam CamPhuChia - Thái lan, rừng núi rất hiểm trở, có mỏ quặng với nhiều loại đá quý, nhưng môi trường cực kì độc hại ) Năm 1975, ta giải phóng miền Nam , Khmer đỏ cũng giành quyền quản lý đất nước Campuchia. Bắc Kinh không ngăn cản được Mỹ và Việt Nam ký hiệp định Paris ( ngày 27.1.1973 ) đã bắt tay ngay với Chính quyền Khmer đỏ, xây dựng quân đội và viện trợ tới tấp cho Campuchia, đưa Chính quyền Khmer đỏ vào thế lệ thuộc, thực hiện cải tạo xã hội công xã, xóa bỏ tiền tệ, giải tán trường học, công sở, phá bỏ chợ búa, tự diệt chủng dân tộc mình trong các trại tù đầy sọ người. Đuổi trí thức, thương nhân ra khỏi thành phố...; đồng thời kích động lòng thù hận Việt nam. Tuyên truyền miền nam Việt nam là đất của dân tộc Chăm Pa, phải đòi lại; rồi xưa kia Việt nam chiếm đất, chặt đầu dân Khmer kê bắc nồi đun do vậy tóc dân Khmer mới quăn như vậy ...!!!Trung quốc cử chuyên gia, vận chuyển vũ khí, trang bị quân sự , đổ tiền vào xây dựng cho Khmer đỏ hơn 23 sư đoàn ( khoảng gần 300.000 quân - có cả trẻ con 14,15 tuổi ) ngay sau giải phóng, năm 1976- 1977 quân Khmer đỏ liên tục khiêu khích và lấn chiếm trái phép dọc tuyến biên giới Tây nam , phá xóm làng, giết dân lành Việt nam sống cạnh biên giới , đỉnh điểm là năm 1978, bọn chúng tràn qua huyện biên giới Tri tôn tỉnh An Giang, giết trên 3000 người dân xã Ba Chúc chỉ bằng búa bổ củi, dao quắm...máu đỏ sân chùa, trường học... Để nuôi bộ máy và quân đội, ngoài viện trợ của nước ngoài , Khmer đỏ bán mỏ đá quý Pailin cho Thái lan khai thác, để lấy tiền nuôi quân đội và bộ máy chính quyền... Pailin sát biên giới Tây nam CamPhuChia - Thái lan, rừng núi rất hiểm trở, có mỏ quặng nhiều loại đá quý như : Hồng ngọc, rubi, máu bồ câu, thạch anh , lam ngọc...nên khu rừng này vô cùng độc hại, đặc biệt là bệnh sốt rét đái huyết cầu tố, tỷ lệ chết tới 80- 85%. Bản đồ Đông dương của Thực dân Pháp ghi rõ trong ký hiệu tam giác đen : " Nghiêm cấm sự sống con người " . Nghe dân nói những người vào đây phải hút Cần sa mới không bị nhiễm bệnh. Thái lan đã chuyển sang lắp đặt những dây chuyền và hệ thống lưới sàng tuyển đá rất lớn, những cỗ máy bắn nước to như tòa nhà, hút nước sông phụt lên đồi núi, đất đá lở theo nước chảy xuống khu lưới sàng tuyển , công nhân chọn và phân loại đá ở dưới . Năm 1983, sư đoàn 330 phối hợp các đơn vị bạn đánh vòng biên giới Thái lan thu lại mỏ. Bộ tư lệnh Sư đoàn yêu cầu đại đội Xưởng sửa chữa cử thợ vào phá máy bắn nước , phòng sau khi ta rút quân, giữ lại mỏ đá quý này cho Bạn về sau . Tôi vừa nhận tin ở quê vợ sinh bé thứ hai là gái rượu, chưa kịp khao thì Trưởng phòng Kỹ thuật phân công phụ trách một trung đội trinh sát và 20 thợ sửa chữa mang theo máy thông tin 2w, dụng cụ tháo lắp vào Pailin tháo gỡ và phá máy bắn nước . Trung đội trinh sát được chia làm hai, nửa đi đầu cắt rừng rậm theo phương vị dẫn đoàn, nửa đi sau khóa đuôi phòng địch tập hậu. Ngày thứ nhất tốp đầu gặp mìn hy sinh và bị thương 2 trinh sát - Tôi điện về Sư đoàn báo cáo, và nhận được lệnh: - Cử 2 trinh sát cáng người bị thương ra, đồng chí hy sinh bó tăng võng dấu vào khe núi, chờ khi về giải quyết - đoàn tiếp tục nhiệm vụ.! Bó đồng đội dấu vào khe đá nhưng phải gài nhiều lựu đạn vòng ngoài chống sói cướp xác , rừng CPC nhiều sói lắm . Đêm nghỉ lại giữa rừng già, gặm lương khô, uống nước suối; về đêm lạnh thấu xương nhưng sợ địch tập kích không dám cho anh em đốt lửa, phải lấy ninol bọc lưng võng trụ đến sáng hôm sau đi tiếp... Cuối ngày thứ hai chợt thấy nhiều giếng sâu cũ đào tìm đá quý, cỏ mọc che miệng hố. Di chuyển không cẩn thận là rơi xuống giếng, rất nguy hiểm. khắp rừng đèn fin TQ cũ của thợ mỏ vứt lung tung...anh em trinh sát nói sắp tới điểm rồi . Gần tối thì chúng tôi gặp đội hình của Trung đoàn 3 đang giữ mỏ, mừng lắm. Đêm nằm trong đội hình quân mình sao mà ấm áp, yên lòng ngủ ngon đến vậy.Sáng hôm sau ra suối rửa mặt thấy dọc suối đá nhỏ đều hình bút chì 6 cạnh, một đầu nhọn, một đầu gãy vỡ bất kỳ, đẹp lắm. ..thích quá nhặt một mớ bỏ túi, mấy anh em bộ binh bảo anh vứt đi, thứ đó chả giá trị gì, chúng em cho một ít mang ra Battambang bán mà nhậu, mua cho tụi em mấy lít rượu gửi vận tải vào, nếu còn sống tụi em uống cho vui . Ở đây thường bị thương vì mìn, và địch tập kích liên tục vì gần căn cứ Polpot bên đất Thái Lan; đặc biệt bệnh sốt rét đái huyết cầu tố ; mỗi ngày vận tải trung đoàn phải đưa ra cả chục ca. Tôi ở đó có vài ngày, sau về nước đi phép bị sốt rét đái huyết cầu tố trên tàu hỏa , anh em phải khiêng vào Quân Y Viện 5 ở Ninh bình cấp cứu , truyền máu tới 9 lần nhưng mãi không dứt cơn. Năm đó là 1985, Viện đã chuyển tôi xuống Khoa A4, cạnh nhà xác .Viện cũng cho mời vợ lên đặc cách chăm sóc ( có lẽ họ nghĩ không qua khỏi vì đây là trường hợp đầu tiên viện 5 điều trị), mãi 15 ngày sau tôi mới tỉnh, chỉ còn 35 kg... Nếu còn ở trong vùng đó , làm gì có máu mà truyền, có lẽ cũng chả còn đoạn hồi ký này, tuy còn sống, nhưng bệnh thì kéo theo đến tận bây giờ ! Quay lại chuyện phá máy. Nhìn những cỗ máy to như căn nhà, tôi quyết định cho anh em chỉ tháo Bơm cao áp ( BCA) . BCA là " trái tim " của máy, nó phun sương nhiên liệu bằng áp suất cao cho các tổ hợp máy to hoạt động, tháo BCA là tháo trái tim, máy không thể hoạt động nữa - chưa bao giờ thấy BCA nào to đến thế, nặng gần 50kg- như của Tàu chiến vậy . Cũng không thể tháo gỡ gì thêm, điện về sư đoàn xin nổ mìn phá thân máy. Mỗi cỗ máy phải dùng tới 30kg thuốc nổ mới làm được nó vô dụng . Khi trở ra, 5 bơm CA phải khiêng, phân công 4 anh em chặt cây thay nhau khiêng một chiếc. Trinh sát dẫn đường tìm khiêng đồng chí hy sinh hôm đầu ra cùng về hậu cứ chở về nước . Hai ngày sau thì về tới hậu cứ sư đoàn, hoàn thành nhiệm vụ, nhưng buồn vì không trọn vẹn , hai trinh sát thương vong . Biết rằng nhiệm vụ nào ở chiến trường cũng có thể hy sinh, nhưng cứ thấy buồn đến nao lòng . Mấy hôm ngủ ly bì, rồi rủ nhau ra Battambang bán cả vốc đá, nhậu với nhau được vài bữa và không quên mua 10 lít rượu gửi vận tải vào cho đồng đội ( chả biết anh em có còn ở đó hay không ?.). Cho mãi đến bây giờ cũng chưa biết tên, quê các bạn ấy ở đâu, có còn hay xương thịt phải nằm lại Pailin; còn thì cuộc sống thế nào (?). Đã hơn 40 năm rồi vẫn đau đáu còn trong giấc ngủ, nhiều lần vẫn nhớ chiều gói bạn dấu vào khe núi và những người lính giữ mỏ đá quý ở Pailin mặt đen sạm , chống gậy dò đường sau những cơn sốt rét ác tính , quần áo cả năm có một bộ quân phục, nên rách tướp vì mưa, vẫn luồn rừng truy quét địch liên miên.... "Và người ơi, cơn sốt rừng, nhớ lấy,Hai mươi tuổi bạn tôi chống gậyChỉ còn hơn một triệu hồng cầu..."



