Bài viết

CHUYỆN ALĂNG BẢY - ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN

Đà Nẵng09/12/2025Nguyễn Hoàng Hà (Đoàn trường THPT Thái Phiên, phường Thanh Khê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Người con của núi rừng Trường Sơn - biểu tượng của tinh thần chiến đấu kiên cường, mưu trí và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng.

Sinh ra và lớn lên giữa đại ngàn hùng vĩ, Alăng Bảy từ nhỏ đã sớm tiếp xúc với cuộc sống lam lũ của đồng bào Cơ Tu: săn bắn, làm rẫy, băng rừng lội suối. Những năm tháng ấy tôi luyện trong ông sự gan dạ, sức chịu đựng bền bỉ và trí thông minh thiên phú – những phẩm chất mà sau này trở thành vũ khí sắc bén trong cuộc chiến chống quân xâm lược.

Chiến tranh lan rộng, núi rừng không còn bình yên. Những bản làng bị tàn phá, tiếng khóc con trẻ hòa lẫn tiếng bom đạn. Alăng Bảy khi ấy chỉ là một chàng trai trẻ của buôn Tà Lang, nhưng ông hiểu: muốn giữ được núi rừng, muốn bảo vệ buôn làng, chỉ có một con đường – đứng lên chiến đấu.

Và từ đó, Alăng Bảy bước vào hàng ngũ du kích, mang theo trái tim của người con núi rừng sẵn sàng hi sinh vì độc lập.

2. Những năm tháng “thời hoa lửa”.

Không sở hữu những trang bị hiện đại, không có lợi thế về lực lượng, nhưng ông lại sở hữu điều mà kẻ thù không thể có: sự thông thạo địa hình và lòng dũng cảm vô song.

Trong chiến tranh du kích, mỗi con đường nhỏ, mỗi triền núi, mỗi khe đá đều được ông sử dụng như một trận địa. Alăng Bảy nổi tiếng bởi khả năng xuất hiện – biến mất như bóng chim rừng. Địch đặt biệt danh cho ông là “người lẫn trong đá” vì không ít lần chúng vây ráp dữ dội nhưng vẫn không tài nào bắt được ông.

Những trận đánh vang danh

Ông từng chỉ huy đội du kích phục kích đoàn xe quân sự của địch trên đường 14G, tiêu diệt nhiều tên lính, làm tê liệt tuyến giao thông tiếp viện trong nhiều ngày.

· Kỳ tích anh hùng- dùng súng trường đánh rơi 5 chiếc máy bay.

Theo chính lời ông kể:”Năm 1962, tại khu vực đồi Ahu, xã Atiêng (Tây Giang), tôi cùng các chiến sĩ đang kiên trì mai phục địch, bỗng nhiên một chiếc máy bay trinh sát HU 1A của Mỹ quần lượn sát đồi và chuẩn bị hạ cánh. Lúc này tôi cùng 2 chiến sĩ lợi dụng địa hình, địa vật bò lên sát đỉnh đồi chọn ví trí ẩn nấp và chờ thời cơ nổ súng. Khoảng 30 phút sau, khi chiếc HU 1A vừa hạ thấp độ cao thì tôi đã nã một phát đạn súng trường, chiếc máy bay bốc cháy ngùn ngụt chao đảo rồi cắm đầu lao xuống khe núi Ahu... Đến mùa thu năm 1963, tại sân bay dã chiến trên đồn Aró (xã Lăng), tôi lại cùng với đồng chí Bnướch Tâm chỉ huy tiểu đội 10 chiến sĩ vào khoảng 3 giờ sáng bí mật lẻn vào sân bay phục kích chờ đợi thời cơ. Sau một giờ đồng hồ kiên trì mai phục. Đến lúc trời vừa rạng sáng, tôi ra lệnh nổ súng diệt gọn 43 tên địch và bắn cháy 2 máy bay trực thăng Mỹ,...”

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông Alăng Bảy tham gia chiến đấu 35 trận, cùng đồng đội bắn hạ 10 máy bay, tiêu diệt 301 tên địch, bắt sống 37 tên và làm bị thương hàng trăm tên địch. Trong đó, riêng ông Bảy tiêu diệt 51 tên địch, làm bị thương 46 tên, bắn rơi 3 máy bay lên thẳng. Với những chiến công tiêu biểu, xuất sắc Alăng Bảy được tặng thưởng 1 Huân chương Kháng chiến hạng Nhất; 3 Huân chương chiến sĩ vẻ vang các hạng 1, 2, 3; 2 Huy chương chiến công hạng 1, 2 và nhiều bằng khen, giấy khen... Năm 2015, ông vinh dự được nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

3. Nỗi đau mất mát – ngọn lửa giữ nước

Chiến tranh đâu chỉ có chiến thắng. Nó còn là mất mát, chia li. Alăng Bảy từng chứng kiến đồng đội hi sinh ngay cạnh mình, từng phải gạt nước mắt trước cảnh bản làng cháy rụi sau một trận càn.

Nhưng chính từ những đau thương ấy, ông càng thêm quyết tâm:

“Nếu mình lùi, núi rừng sẽ mất. Nếu mình ngã, bản làng sẽ chìm trong khói lửa.”

Ngọn lửa giữ nước trong ông cứ thế bùng lên, dẫn lối ông vượt qua bao lần tử thần cận kề. Và cũng chính từ những dằn vặt, đau đáu về sự sống của người dân, ông luôn đặt nhiệm vụ bảo vệ dân lên trước chiến công. Với ông, mỗi người dân được an toàn mới thực sự là một thắng lợi.

4. Anh hùng giữa đời thường.

Sau ngày đất nước thống nhất, Alăng Bảy trở về làng trong sự chào đón của đồng bào. Ông sống giản dị như chính những gì ông vốn có: hiền lành, chân chất, luôn hết lòng vì bà con.

Ông không tự nhận mình là anh hùng. Ông chỉ nói:

“Rừng cho tôi sức mạnh. Bản làng cho tôi niềm tin. Cách mạng cho tôi con đường.”

Nhưng Tổ quốc ghi nhớ những đóng góp to lớn ấy. Alăng Bảy được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, một sự ghi nhận xứng đáng cho cả đời cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn