Thân nhân liệt sĩ, người có công

Chuyện anh hùng Nguyễn Bá Ngọc

Chuyện anh hùng Nguyễn Bá Ngọc

Ninh Bình15/04/2026THPT Chuyên Lương Văn Tuỵ (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện anh hùng Nguyễn Bá NgọcNgày chính hạ nắng như đổ lửa, trên nền trời xanh là sắc đỏ phượng vĩ rực rỡ, râm ran trong không gian tiếng ve vẫn mải mê hát khúc ca ngày hạ, tôi tìm về lại Ngọc Trà để được nghe lại chuyện về một thời đạn bom - về người Anh hùng Nguyễn Bá Ngọc. Theo chân cán bộ địa phương, tôi tìm đến nhà ông Nguyễn Bá Hoa - em trai liệt sĩ Nguyễn Bá Ngọc. Nhắc đến người anh trai của mình, ông Nguyễn Bá Hoa không giấu được xúc cảm rưng rưng: “Gia đình tôi có 8 anh em, anh Ngọc là con thứ 3. Anh Ngọc thương bố mẹ và các em lắm. Ngoài thời gian đi học, anh thường chăn trâu, cắt cỏ, đỡ đần việc đồng áng cho bố mẹ, rồi thì lúc rảnh rỗi còn dẫn các em ra bờ sông cào hến, bắt cá… anh ấy nhanh nhẹn, làm gì cũng giỏi… Đáng tiếc, anh Ngọc chẳng thể “nhanh” hơn đạn bom vô tình”.

“Tôi vẫn còn nhớ, sáng ngày hôm đó tức 4-4-1965 bố tôi khi đó trong ban chỉ huy của xã và cả trực tiếp tham gia chiến đấu, từ ngoài xã chạy về qua nhà, trên vai còn đeo súng vội vàng dặn mấy mẹ con: “Mấy bữa nay máy bay giặc đang ném bom bắn phá ác liệt ngoài cầu Hàm Rồng, dự là hôm nay sẽ đánh phá vào đến phà Ghép, mấy mẹ con ăn cơm nhanh rồi còn xuống hầm trú ẩn…”, ông nói xong thì đi vội, không kịp ăn gì. Bố tôi vừa đi không lâu thì những tiếng nổ rền vang trên bầu trời, máy bay giặc Mỹ bắt đầu ném bom bắn phá, tiếng đạn bom, tiếng súng nổ… Lúc này, mấy anh chị em tôi đang cùng mẹ không khỏi sợ hãi trốn trong hầm trú ẩn của gia đình thì nghe có tiếng kêu bên nhà hàng xóm: “Ối anh Ngọc ơi, sang cứu anh em tôi với…”. Lúc này nhà hàng xóm đang dở bữa cơm thì bị bom ném trúng khiến mọi thứ tan hoang hết cả. Nghe tiếng kêu, anh Ngọc nhoài người ra khỏi hầm thì mẹ tôi níu áo con trai lại, bà không muốn con trai gặp nguy hiểm. Nhưng anh Ngọc chỉ kịp quay lại nhìn mẹ cùng các em bằng ánh mắt quyết liệt rồi dứt khoát chạy ra khỏi hầm… Sang đến nơi, dưới làn mưa bom ném xuống, anh Ngọc lấy thân mình che chở cho hai em Oong và Đơ đưa xuống hầm trú ẩn an toàn. Vậy nhưng, may mắn không đến với anh Ngọc, anh ấy bị viên đạn găm vào bụng, mất máu nhiều khiến anh lịm dần…”.

Sau đó, người thiếu niên anh dũng Nguyễn Bá Ngọc được đưa đến trạm xá của xã sơ cứu rồi đưa lên bệnh viện trên Chuối (Nông Cống) cấp cứu. Tuy nhiên, vết thương quá nặng cùng việc di chuyển khó khăn… nên sang ngày 5-4-1965 anh Nguyễn Bá Ngọc đã hy sinh. “Hơn 58 năm đã trôi qua, khi đó tôi mới chỉ là cậu bé chưa đầy 10 tuổi, anh Nguyễn Bá Ngọc 14 tuổi, vậy nhưng tôi mãi không quên được ký ức ngày hôm đó”, ông Nguyễn Bá Hoa trầm ngâm.

Câu chuyện về sự dũng cảm, hy sinh cao cả của liệt sĩ thiếu niên Nguyễn Bá Ngọc khiến không chỉ người dân Ngọc Trà khi ấy cảm động. Sự hy sinh ấy như “nốt trầm” vang vọng vào lịch sử dân tộc, lan tỏa và trở thành niềm cảm hứng thôi thúc sự dâng hiến cho Tổ quốc của bao thế hệ thanh, thiếu niên Việt Nam. Tên anh Nguyễn Bá Ngọc được đặt cho những con đường, những ngôi trường không chỉ trên quê hương Quảng Trung mà trong khắp cả nước. Tự hào hơn khi liệt sĩ Nguyễn Bá Ngọc đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn