Chuyện anh nuôi tên Sửu
Trong ký ức của nhiều cựu binh, người được quý nhất đơn vị đôi khi không phải chỉ huy — mà là anh nuôi.
Ông Phạm Văn Lễ kể về anh nuôi tên Sửu ở chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Anh Sửu người thấp bé nhưng lúc nào cũng nghĩ cách kiếm thêm thức ăn cho bộ đội.
“Có hôm ảnh đi cả buổi chỉ để kiếm ít rau tàu bay với mấy con cá suối.”
Một lần đơn vị chuẩn bị đánh lớn.
Biết lính sắp vào trận, anh Sửu thức trắng đêm nấu cơm nắm cho từng người.
Sáng hôm sau anh hy sinh vì pháo kích ngay bên bếp Hoàng Cầm.
Ông Lễ lặng người:
“Đến giờ tôi vẫn nhớ mùi cơm khê hôm ấy.”



