CHUYẾN BAY CUỐI CÙNG TRONG ĐÊM HÀ NỘI
VŨ XUÂN THIỀU – CHUYẾN BAY CUỐI CÙNG TRONG ĐÊM HÀ NỘI
Tháng 12 năm 1972, miền Bắc Việt Nam bước vào những ngày chiến đấu đặc biệt ác liệt.
Hà Nội và nhiều thành phố lớn trở thành mục tiêu của các cuộc không kích.
Trong những đêm ấy, trên mặt đất là những trận địa phòng không.
Trên bầu trời là những chiếc máy bay chiến đấu.
Vũ Xuân Thiều là một phi công của Không quân nhân dân Việt Nam.
Đêm 28/12/1972, ông cất cánh làm nhiệm vụ.
Đó là một chuyến bay chiến đấu mà ông biết rõ mức độ nguy hiểm.
Trong cuộc đối đầu với máy bay B-52, Vũ Xuân Thiều đã chiến đấu đến cùng.
Ông hy sinh sau khi thực hiện cuộc tấn công.
Câu chuyện về Vũ Xuân Thiều thường được nhắc đến như biểu tượng của tinh thần quyết tử của những phi công Việt Nam trong chiến dịch 12 ngày đêm cuối năm 1972.
Điều khiến người ta xúc động là trước khi cất cánh, người phi công ấy cũng chỉ là một con người bình thường.
Ông có gia đình.
Có đồng đội.
Có những ước mơ chưa hoàn thành.
Nhưng khi nhận nhiệm vụ, ông bước lên máy bay.
Không ai biết chính xác chuyến bay ấy sẽ kết thúc như thế nào.
Những người lính thời chiến thường phải sống với câu hỏi ấy.
Liệu mình có trở về?
Liệu ngày mai mình còn gặp đồng đội?
Liệu mình có được nhìn thấy đất nước hòa bình?
Vũ Xuân Thiều đã không trở về.
Nhưng sự hy sinh của ông đã trở thành một phần ký ức của những ngày Hà Nội kiên cường chống lại cuộc tập kích đường không năm 1972.
Hôm nay, khi bầu trời Hà Nội bình yên, người ta có thể khó hình dung tiếng còi báo động và tiếng máy bay năm xưa.
Nhưng chính sự bình yên ấy được xây dựng từ những con người đã từng chiến đấu trong đêm.



