CHUYẾN BAY CUỐI CÙNG VÀ CHỮ "TÌNH" CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN
Cứu trùm mật vụ của kẻ thù trong ngày Sài Gòn sụp đổ. Ngày 30/4/1975, trong khi các đồng chí đang tiến vào giải phóng Sài Gòn, thì "điệp viên cộng sản" Phạm Xuân Ẩn lại đang lao ra đường để... cứu giúp một người bạn cũ – một trùm tình báo của Việt Nam Cộng hòa. Một câu chuyện lay động lòng người về tình người vượt lên trên mọi lằn ranh ý thức hệ.
Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, xe tăng của Quân giải phóng húc đổ cổng Dinh Độc Lập, đánh dấu thời khắc Sài Gòn được giải phóng. Với tư cách là một điệp viên chiến lược của Cách mạng, Phạm Xuân Ẩn hoàn toàn có thể ngồi yên, chờ đợi phút giây khải hoàn vinh quang thuộc về mình.
Thế nhưng, giữa khung cảnh hỗn loạn của một chế độ đang sụp đổ, Phạm Xuân Ẩn lại lái chiếc xe Renault của mình lao đi tìm bác sĩ Trần Kim Tuyến – cựu trùm mật vụ, giám đốc tình báo của Việt Nam Cộng hòa. Dù ở hai chiến tuyến đối lập một mất một còn, Trần Kim Tuyến từng là người giúp đỡ Ẩn rất nhiều trong công việc báo chí và tạo vỏ bọc an toàn. Giờ đây, Tuyến đang bị kẹt lại và đối diện với muôn vàn hiểm nguy.
Phạm Xuân Ẩn đã chở Trần Kim Tuyến lao qua những con phố hoảng loạn, tìm mọi cách đưa ông ta đến điểm tập kết. Khi chiếc trực thăng cuối cùng của CIA chuẩn bị cất cánh trên nóc một tòa nhà, chính Phạm Xuân Ẩn là người đã hối thúc, tìm cách đẩy Trần Kim Tuyến lên máy bay để thoát thân. Giây phút chia tay, trùm mật vụ Sài Gòn rơm rớm nước mắt nhìn ân nhân của mình.
Hành động ấy của Phạm Xuân Ẩn có thể khiến ông đối mặt với sự hiểu lầm lớn từ tổ chức lúc bấy giờ. Nhưng khi được hỏi, ông chỉ mỉm cười giải thích một cách giản dị: "Tôi là một người cộng sản, nhưng trước hết, tôi là một người Việt Nam. Và tôi không thể bỏ mặc bạn bè mình trong cơn hoạn nạn."
Câu chuyện ấy đã khiến cả thế giới và những người từng ở bên kia chiến tuyến phải cúi đầu kính phục không chỉ vì tài năng tình báo, mà còn vì nhân cách cao cả, lòng vị tha và tình người vĩ đại của Tướng Phạm Xuân Ẩn.



