Chuyến bay đêm
Đỗ Ngọc Hải Đăng
Đêm ấy, sân bay dã chiến chìm trong bóng tối.
Không có ánh đèn đường băng. Không có những tín hiệu rực sáng dẫn lối. Chỉ có một dải đèn nhỏ được che kín hai bên, đủ để phi công nhận ra hướng cất cánh.
Chiếc máy bay vận tải chuẩn bị đưa một nhóm thương binh và thuốc men ra khỏi vùng chiến sự.
Người phi công trẻ ngồi trong buồng lái, kiểm tra từng thiết bị.
Trước khi cất cánh, một nữ y tá chạy đến.
— Anh ơi, còn một thương binh nặng chưa đưa lên máy bay.
Người phi công nhìn đồng hồ.
Phía xa, tiếng bom đã bắt đầu vọng lại.
— Còn kịp không?
— Nếu không đưa đi ngay, anh ấy khó qua khỏi.
Người phi công im lặng vài giây rồi nói:
— Đưa anh ấy lên.
Chiếc cáng được khiêng vào khoang.
Trên đó là một người lính còn rất trẻ.
Anh mở mắt, cố hỏi:
— Chúng ta… bay rồi à?
Nữ y tá nắm lấy tay anh:
— Chưa. Sắp rồi.
Anh cười yếu ớt:
— Tôi muốn… được nhìn thấy quê nhà lần nữa.
Không ai nói gì.
Động cơ bắt đầu gầm lên.
Ầm… ầm…
Chiếc máy bay lao vào màn đêm.
Bên dưới là rừng núi chìm trong bóng tối. Xa xa, những chớp sáng của bom đạn lóe lên rồi tắt.
Người phi công nhìn màn hình.
Một vùng mây dày đang chắn phía trước.
Nếu bay vòng, thời gian sẽ kéo dài.
Nếu xuyên qua, nguy hiểm hơn rất nhiều.
Anh nhớ đến người thương binh phía sau.
Rồi quyết định:
— Chúng ta đi thẳng.
Chiếc máy bay xuyên vào mây.
Thân máy rung dữ dội.
Trong khoang, những người bị thương được giữ chặt trên cáng.
Người y tá nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài chỉ còn một màu đen.
Cô khẽ nói:
— Giá mà có một ngọn đèn dưới kia…
Người thương binh nằm trên cáng bất chợt mở mắt.
— Có mà…
Cô cúi xuống:
— Ở đâu?
Anh đưa bàn tay yếu ớt lên ngực.
— Ở đây.
Cô không hiểu.
Anh nói rất khẽ:
— Nhớ quê… thì sẽ biết đường về.
Người y tá quay mặt đi lau nước mắt.
Chiếc máy bay tiếp tục bay.
Gần sáng, mây tan.
Một đường chân trời đỏ dần xuất hiện.
Người phi công nhìn xuống.
Phía dưới là những cánh đồng.
Những mái nhà nhỏ.
Những con đường làng.
Người thương binh được đưa ra khỏi máy bay.
Anh cố mở mắt nhìn bầu trời.
— Quê nhà… đẹp quá.
Nữ y tá cúi xuống:
— Anh sẽ được chữa khỏi. Rồi sẽ có ngày anh tự mình trở về.
Anh mỉm cười.
Chiếc máy bay lại cất cánh cho chuyến bay tiếp theo.
Người phi công đứng nhìn theo.
Anh biết mình sẽ còn phải bay rất nhiều đêm nữa.
Có thể sẽ có những đêm không trở về.
Nhưng mỗi chuyến bay đều mang theo một điều giống nhau:
hy vọng.
Hy vọng đưa người bị thương về nơi an toàn.
Hy vọng đưa thuốc men đến những người đang chờ.
Hy vọng nối những người đang ở chiến trường với quê hương phía sau.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, người phi công trở lại sân bay cũ.
Không còn đường băng đất.
Không còn những dải đèn được che kín.
Ông đứng rất lâu giữa khoảng trời rộng.
Một chiếc máy bay dân dụng bay qua.
Ông ngẩng lên nhìn.
Rồi mỉm cười.
Ông nhớ lại những chuyến bay đêm năm nào.
Những chuyến bay không có ánh đèn dẫn đường.
Nhưng chưa bao giờ những người trên máy bay cảm thấy mình bay trong bóng tối.
Bởi phía trước họ luôn có một điểm đến.
Và trong tim họ luôn có một thứ ánh sáng không thể bị bom đạn dập tắt:
niềm tin vào ngày đất nước được bình yên.
Có những chuyến bay chỉ kéo dài vài giờ.
Nhưng có những chuyến bay mang theo cả một thời đại.
Và những người đã bay qua màn đêm năm ấy đã để lại cho thế hệ sau một bầu trời hòa bình — nơi máy bay không còn phải tránh bom, và ánh đèn dưới mặt đất không còn là dấu hiệu của sự sống giữa chiến tranh, mà trở thành ánh sáng bình yên dẫn đường cho những người trở về.


