Bài viết

Chuyến bay đêm không định vị của phi công tiêm kích

Lào Cai22/05/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyến bay đêm không định vị của phi công tiêm kích

Nhân chứng kể lại: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, phi công Nguyễn Tiến Sâm (Trung đoàn không quân tiêm kích 921).Những năm 1972, không quân Mỹ huy động lực lượng tối tân nhất ra đánh phá miền Bắc. Phi công chúng tôi khi ấy lái những chiếc tiêm kích MiG-21 cũ kỹ, đối đầu với những "thần sấm", "con ma" hiện đại được trang bị radar và tên lửa tầm xa của địch. Mỗi lần cất cánh lao lên bầu trời là một cuộc đấu trí, đấu lực nghẹt thở, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng phần ba giây.Tôi nhớ nhất trận đánh đêm ngày 27 tháng 12 năm 1972. Tôi nhận lệnh cất cánh từ sân bay dã chiến Thanh Hóa trong điều kiện thời tiết cực kỳ xấu, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ đường băng, radar mặt đất của ta bị nhiễu hoàn toàn do thiết bị phá sóng của máy bay gây nhiễu điện tử Mỹ. Điều đó có nghĩa là tôi phải bay lên bầu trời mà không có sự dẫn đường từ mặt đất, không có thiết bị định vị, hoàn toàn bay bằng mắt mắt thường và trực giác của một người lính.Khi chiếc MiG-21 của tôi xuyên qua tầng mây dày lên độ cao 5.000 mét, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng vừa hãi hùng vừa hùng vĩ. Bầu trời Hà Nội, Hải Phòng rực cháy bởi lưới lửa phòng không của ta, những vệt đạn cao xạ đan chéo nhau như những sợi chỉ đỏ, pháo sáng sáng rực một góc trời. Phía trước tôi, một tốp pháo đài bay B-52 đang lừng lững tiến vào dội bom. Tôi lập tức tăng ga, ép lái, lao thẳng chiếc MiG của mình vào giữa đội hình tiêm kích bảo vệ của địch để mở đường tiếp cận chiếc B-52.Địch phát hiện ra tôi, phóng hai quả tên lửa tầm nhiệt vọt qua cánh máy bay, hơi nóng làm chiếc MiG rung lắc dữ dội. Tôi lật nhào máy bay rơi tự do để né đạn, rồi bất ngờ kéo cần lái, vọt lên từ phía dưới bụng chiếc B-52 và siết cò loạt đạn pháo 23mm. Chiếc siêu pháo đài bay trúng đạn bùng cháy như một ngọn đuốc. Khi quay xe trở về, máy bay của tôi đã cạn sạch dầu, đèn báo động đỏ rực cabin. Tôi phải tắt máy, cho máy bay lướt tự do qua tầng mây và hạ cánh xuống đường băng tối om bằng đèn pha gầm máy bay. Khi bánh xe chạm đất an toàn, tôi bước xuống, nhìn chiếc máy bay chi chít vết mảnh đạn mà lòng trào dâng một niềm kiêu hãnh khôn tả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn