Chuyện bây giờ mới kể – Ký ức về dòng sông Vàm Cỏ Đông
Những năm chống Mỹ ác liệt, trên dòng sông Vàm cỏ Đông cùng với bao chiến tích, những địa danh hai bên bờ sông đã để lại trong tôi ký ức về một thời oanh liệt. Bao nhiêu người đã ngã xuống, bao nhiêu tàu chiến của giặc đã cháy và chìm trên dòng sông này. Nhiều trận chiến đấu giành giật đầy cam go, ác liệt diễn ra liên tục cả trên sông lẫn hai bên bờ.

Chuyện bây giờ mới kể – Ký ức về dòng sông Vàm Cỏ Đông
Em có biết, nơi đây cũng có một dòng sông - con sông thơ mộng nhưng cũng rất oai hùng trong hai cuộc kháng chiến? Đó là sông Vàm Cỏ Đông.
Những năm chống Mỹ ác liệt, trên dòng sông này cùng với bao chiến tích, những địa danh hai bên bờ sông đã để lại trong tôi ký ức về một thời oanh liệt. Bao nhiêu người đã ngã xuống, bao nhiêu tàu chiến của giặc đã cháy và chìm trên dòng sông này. Nhiều trận chiến đấu giành giật đầy cam go, ác liệt diễn ra liên tục cả trên sông lẫn hai bên bờ.
Bởi con sông này là con đường huyết mạch nối liền từ Sài Gòn đi các tỉnh miền Đông đến miền Tây, từ Trảng Bàng, Gò Dầu (tỉnh Tây Ninh) đến Đức Hòa, Đức Huệ, Bến Lức (tỉnh Long An), rồi hòa nhập với sông Vàm Cỏ Tây.
Hằng ngày có rất nhiều tàu bè ngược xuôi trên khúc sông này: tàu tuần tiễu, tàu chiến, tàu vận tải vũ khí và nhiều phương tiện chiến tranh khác, hoặc đưa quân từ Sài Gòn đi càn quét các vùng ngoại ô.
Còn về phía chúng tôi, con sông này cũng là bàn đạp của các Phân khu 1, 2, 3 thuộc Mặt trận Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định tiến công vào Sài Gòn. Đêm đến, chúng tôi cùng dòng sông này chuyển quân, chuyển vũ khí hoặc đưa đón cán bộ từ Bắc Long An vào Sài Gòn. Tất cả đều phải vượt qua sông Vàm Cỏ Đông trên chính khúc sông này.
Tôi khá quen thuộc với nơi đây, biết bao kênh rạch, bao nhiêu đồn bốt đóng dọc hai bên bờ. Khi đi xuồng trên sông, gặp tàu địch hay đến gần đồn bốt thì phải chìm ghe xuống, thả trôi rồi bơi theo, giữ cho xuồng cân bằng. Vừa giữ xuồng, vừa phải ngụy trang cái đầu, lại phải vật lộn với sóng do tàu lính bộ binh, thủy quân gây ra.
Lính đặc công như chúng tôi vốn đã quen sông nước, làm con cháu mười tám đời của Yết Kiêu, vậy mà cũng nhiều phen phải uống nước no ở chiến trường sông nước này.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ngoài súng đạn, hành trang mang theo nhất thiết phải có chiếc túi bơi. Đó là phương tiện giúp chúng tôi cơ động di chuyển trên các kênh rạch hay vượt sông. Có khi không có xuồng đưa đón, phải bơi trên kênh suốt tám đến mười giờ đồng hồ.
Có những đêm trăng thanh gió mát, càng về khuya, dòng sông càng thơ mộng và yên tĩnh. Đó cũng là lúc chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ, hoặc đến nghiên cứu, trinh sát các đồn bốt, căn cứ rồi trở về đơn vị, thả mình trên dòng sông trong mát quanh năm.
Người ta cứ tưởng lính đặc công khô khan và lì lợm, chỉ biết phá hàng rào, bóc vỏ cứng, dũng mãnh đánh lô cốt, diệt hỏa điểm, đánh nhanh, diệt gọn. Nhưng chúng tôi cũng rất lãng mạn.
Chúng tôi có đôi bàn tay sắt để dũng mãnh đánh địch, nhưng cũng có "bàn tay nhung" với một tâm hồn yêu mến thiên nhiên, cây cỏ. Đôi lúc ra vào đồn địch, không nỡ để cây cỏ ngả nghiêng, nhẹ nhàng dùng bàn tay vuốt lại, không để gãy rụng dù chỉ một nhánh lá, một ngọn cỏ non. Bước chân thật nhẹ để chú dế mèn hay chú ve sầu không bị ngừng tiếng gọi bạn; để những chùm sim trên cành không giật mình; để bầy vịt, đàn ngỗng vẫn ngủ yên trên ao hồ.
Tâm hồn chúng tôi là thế đó.
Trở về tắm mát trên dòng sông, rửa sạch những vết nhọ mà chúng tôi bôi lên người trước khi đi làm nhiệm vụ. Thật chẳng biết bao nhiêu lần đã được thả hồn trên dòng sông này. Mỗi lần như vậy đều mang đến một cảm giác bình yên và hạnh phúc khó có gì diễn tả được.



