Chuyện bây giờ mới kể – Ký ức về dòng sông Vàm Cỏ Đông (phần 2)
Dòng sông Vàm Cỏ Đông là nơi gắn bó với tuổi trẻ của chúng tôi. Dẫu thơ mộng và thân thuộc, nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Ngày mai, chừng nào những chuyến tàu chở giặc và vũ khí vẫn còn đi giết hại đồng bào ta thì chừng đó chúng tôi vẫn còn phải chiến đấu.

Chuyện bây giờ mới kể – Ký ức về dòng sông Vàm Cỏ Đông (tiếp theo)
Dòng sông Vàm Cỏ Đông là nơi gắn bó với tuổi trẻ của chúng tôi. Dẫu thơ mộng và thân thuộc, nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Chúng tôi chỉ có một ước mong giản dị là đất nước sớm được thanh bình. Cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn. Ngày mai, chừng nào những chuyến tàu chở giặc và vũ khí vẫn còn đi giết hại đồng bào ta thì chừng đó chúng tôi vẫn còn phải chiến đấu.
Vừa chủ động đánh lô cốt, chúng tôi lại vừa đánh tàu, ngăn chặn sự chi viện của địch bằng đường sông. Ít ai được nghe về những cuộc chiến không cân sức của chúng tôi trong các trận đánh tàu địch. Bởi không làm chủ được thời gian, sở trường là đánh ban đêm nhưng có khi cũng phải đánh cả ban ngày để tạo điều kiện cho lực lượng ta tập trung phản công quyết liệt.
Đáng nhớ nhất là một trận đánh vào dịp cuối năm 1968. Chúng tôi nhận được lệnh của cấp trên: bọn Mỹ sẽ đưa một chuyến tàu chở số lượng lớn vũ khí loại mới từ Sài Gòn ra chiến trường miền Đông. Đây là chuyến tàu đặc biệt.
Để bảo vệ an toàn cho đoàn tàu, mấy hôm nay địch ra sức dọn đường. Chúng sử dụng hỏa lực rất lớn: máy bay đổ quân, tàu chiến, pháo binh, kể cả máy bay B-52, hòng ngăn chặn từ xa. Bom đạn dồn dập trút xuống ven sông thuộc hai xã Phước Chỉ, Gò Dầu (Tây Ninh) và Mỹ Quý Đông, Đức Huệ (Long An) - những nơi chúng thường bị ta đánh chặn.
Quyết tâm của Phân khu là phải đánh bằng được đoàn tàu này, không để chúng lọt qua, bởi trận đánh có ý nghĩa rất quan trọng và ảnh hưởng lớn đến toàn chiến trường.
Để phối hợp cùng đơn vị bạn, đơn vị tôi giao cho ba anh em chúng tôi tham gia trận đánh. Như vậy, lần này chúng tôi lại chọc vào tổ ong vò vẽ, trực tiếp đối đầu với quân Mỹ trong một cuộc chiến hoàn toàn không cân sức giữa tọa độ lửa.
Cấp trên nhận định, trận đánh này sẽ phải đối mặt với sự hy sinh, mất mát là điều khó tránh khỏi. Chúng tôi cũng xác định sẵn sàng chấp nhận điều đó. Phương án tác chiến được phổ biến, đồng thời lễ truy điệu cũng diễn ra chớp nhoáng ngay trước giờ xuất phát.
Đúng 8 giờ tối, chúng tôi lên đường, hướng thẳng vào tọa độ ấy. Trên đường đi còn phải tránh bọn biệt kích Trà Cao đi phục kích, tránh những chập pháo bầy và các loạt pháo cầm canh của địch.
Khoảng 11 giờ đêm mới tới bờ sông - nơi trận địa phục kích đánh tàu. Qua nhiều trận oanh kích dữ dội, cây cối nơi đây gãy đổ ngổn ngang, đất bùn nham nhở. Tranh thủ chia nhau bốc vội nắm gạo rang rồi vào bố trí vị trí nấp, vừa giữ được yếu tố bí mật, bất ngờ, vừa cơ động nhanh và dễ quan sát.
Chúng tôi lợi dụng những búi dây bòng bong bên cạnh các gốc cây còn sót lại, moi tạm một cái hố vừa đủ ngồi.
Trận đánh có ba tổ thuộc ba đơn vị. Tổ của chúng tôi là nhóm "khóa đuôi", nên đỡ phải căng mắt quan sát từ xa. Khoảng khắc một giờ đêm, từng giờ trôi qua trong tiếng pháo lúc gần, lúc xa. Đêm dài nặng nề, không ai dám chợp mắt. Lại thêm bọn muỗi quấy rầy, muỗi ở đây nhiều đến nỗi vo một nắm cũng được, có con to gần bằng con ruồi.
Đến khoảng 3 giờ sáng, chiếc tàu đi đầu tắt máy, thả trôi đến khu vực chúng tôi - nơi chúng thường bị phục kích. Bất ngờ, nó nổ máy, phụt nước ào ào lên bờ. Nước phun mạnh rát cả lưng, tưởng như rách áo, tụt cả quần. Tôi gục đầu vào gốc cây, cố giữ đám dây bòng bong khỏi bị giạt.
Thế rồi một đêm cũng trôi qua.
Bước sang ngày 30 Tết, cái giây phút ngồi chờ tàu đến vừa hồi hộp vừa lo lắng. Bởi trước lúc xuất phát, đơn vị đã làm lễ truy điệu cho chúng tôi. Mọi người đều hy vọng chúng tôi sẽ mang tin chiến thắng trở về.
Ba mươi Tết, người ta lên tàu, lên xe về quê sum họp cùng gia đình. Còn lúc này, chúng tôi ngồi đây chờ tàu giặc, quyết ngăn chặn những chuyến tàu chở vũ khí đi gieo rắc chiến tranh.
Mới sáng ra, chiếc máy bay tâm lý chiến L-20 của Trung tâm Chiêu hồi đã bay lượn trên đầu chúng tôi. Lúc thì rên rỉ những bản nhạc vàng, lúc thì phát tiếng một bà mẹ già khóc gọi con về ăn Tết. Tiếng pháo Tết nổ râm ran, tiếng trẻ thơ nô đùa gợi lên biết bao cảnh tượng quê hương đón xuân, làm không ít lần lung lay tinh thần của những người lính trẻ như chúng tôi.



