Chuyện bây giờ mới kể – Ký ức về dòng sông Vàm Cỏ Đông (Phần 3)
Giữa lằn ranh sinh tử Tiếng động cơ máy bay gầm rền trên bầu trời như không bao giờ dứt. Hết tốp này đến tốp khác quần đảo trên đầu, rà đi rà lại từng khoảng rừng, từng khúc sông. Có lúc tiếng máy bay đều đều đến mức khiến người ta buồn ngủ, nhưng chẳng ai dám chợp mắt.

Giữa lằn ranh sinh tử
Tiếng động cơ máy bay gầm rền trên bầu trời như không bao giờ dứt. Hết tốp này đến tốp khác quần đảo trên đầu, rà đi rà lại từng khoảng rừng, từng khúc sông. Có lúc tiếng máy bay đều đều đến mức khiến người ta buồn ngủ, nhưng chẳng ai dám chợp mắt.
Sau một đêm ngâm mình dưới nước, quần áo vẫn còn ướt sũng. Chiếc bật lửa và bao diêm đều hỏng vì những đợt nước từ tàu tuần tra hắt lên bờ. Một hơi thuốc lá cũng trở thành điều xa xỉ.
Rồi những chiếc trực thăng xuất hiện. Chúng bay sát mặt đất, lượn vòng tìm từng dấu chân, từng miệng hầm còn sót lại. Phía dưới là những loạt đạn bắn vu vơ vào mọi nơi chúng nghi ngờ có người ẩn nấp.
May mắn thay, dấu vết của chúng tôi đã bị dòng nước đêm trước xóa sạch.
Chiều xuống, không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Ai cũng hiểu giờ phút quyết định đã đến gần.
Không ai nói thành lời, chỉ lặng lẽ nhìn nhau. Có người siết chặt bàn tay đồng đội, có người khẽ gật đầu thay cho lời hứa.
Giữa lằn ranh sinh tử, điều níu giữ con người không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là niềm tin sẽ có ngày đất nước được bình yên để những dòng sông không còn vang tiếng bom đạn.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



