Cựu chiến binh

Chuyện bây giờ mới kể – Ký ức về dòng sông Vàm Cỏ Đông ( Phần 4)

Trận chiến lúc ác liệt nhất

Tuyên Quang06/08/2026Xã Yên Phú (Đoàn xã Yên Phú)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chuyện bây giờ mới kể – Ký ức về dòng sông Vàm Cỏ Đông ( Phần 4)

Đến cuối buổi chiều, bầu không khí trên dòng Vàm Cỏ Đông trở nên đặc quánh. Tiếng động cơ của những chiếc trực thăng vũ trang và tàu hộ tống báo hiệu thời khắc được chờ đợi đã đến. Ai nấy đều lặng lẽ vào vị trí, nhìn nhau thật lâu. Không cần nhiều lời, mỗi người đều hiểu nhiệm vụ của mình và cũng hiểu những gì có thể phải đối mặt.

Khi con tàu vận tải cỡ lớn xuất hiện giữa dòng, không gian như lặng đi trong chốc lát. Rồi tiếng nổ đầu tiên vang lên, tiếp theo là hàng loạt tiếng súng từ nhiều hướng. Khói, lửa và tiếng động cơ hòa vào nhau tạo thành một khung cảnh hỗn loạn trên khúc sông vốn yên bình.

Khi con tàu vận tải tiến vào khu vực phục kích, mọi người đều nín thở theo dõi. Chỉ trong khoảnh khắc, trận đánh bùng nổ. Tiếng nổ, tiếng động cơ và khói lửa bao trùm cả khúc sông. Sau nhiều phút giao tranh căng thẳng, con tàu trúng đạn, bốc cháy rồi dần chìm xuống dòng Vàm Cỏ Đông. Đoàn tàu hộ tống lập tức phản ứng quyết liệt, hỏa lực dồn dập trút xuống hai bên bờ, buộc các đơn vị tham gia phải nhanh chóng rút khỏi trận địa theo kế hoạch.

Cuộc giao tranh diễn ra rất ngắn nhưng vô cùng quyết liệt. Mỗi người chỉ mang theo lượng đạn vừa đủ, vì vậy ai cũng phải tính toán từng viên đạn, từng động tác. Khi mục tiêu bị chế áp, các đơn vị nhanh chóng rút khỏi trận địa theo phương án đã chuẩn bị từ trước. Trận đánh kết thúc với những tổn thất ở cả hai phía. Với chúng tôi, điều đáng nhớ nhất không chỉ là việc hoàn thành nhiệm vụ được giao, mà còn là những đồng đội đã bị thương và sự kiên cường của họ trong suốt quãng đường rút lui. Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại khúc sông ấy, tôi không nghĩ nhiều đến khói lửa của trận đánh, mà nhớ đến tuổi trẻ đã đi qua trong chiến tranh và khát vọng để những dòng sông rồi sẽ chỉ còn chảy trong hòa bình.
Đổi lại là những vết thương của đồng đội. Có người bị nhiều mảnh đạn găm vào người, có người bàn tay không còn nguyên vẹn, máu thấm đỏ quần áo. Thế nhưng không ai nghĩ đến bản thân trước. Điều mọi người quan tâm nhất là đưa được đồng đội rời khỏi trận địa an toàn.

Đến tận hôm nay, điều còn đọng lại trong tôi không phải là tiếng súng hay khói lửa, mà là ánh mắt của những người lính trẻ trong buổi chiều cuối năm ấy. Chúng tôi đều hiểu chiến tranh luôn có mất mát, và điều ai cũng mong mỏi nhất vẫn là ngày đất nước được thanh bình để những dòng sông chỉ còn chở nặng phù sa, không còn chứng kiến cảnh chia ly.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn