Chuyện bây giờ mới kể – Ký ức về dòng sông Vàm Cỏ Đông ( Phần 5)
Trở về từ lằn ranh sự sống

Trở về từ lằn ranh sự sống
Khi mọi chuyện đã qua, điều còn đọng lại không phải là tiếng súng hay khói lửa, mà là cảm giác mình vẫn còn được nhìn thấy đồng đội bên cạnh.
Ba anh em đều mang thương tích. Máu thấm đỏ quần áo, những bước chân trở nên nặng nề hơn sau từng quãng đường rút lui. Cái đói, cái khát và sự mệt mỏi bủa vây, nhưng không ai nghĩ đến việc bỏ cuộc.
Có lúc mở túi gạo rang ra mới biết nước đã ngấm vào từ trước, tất cả đã chua. Vậy mà ai cũng lặng lẽ ăn vài miếng để lấy sức tiếp tục đi.
Đường về không hề dễ dàng. Máy bay vẫn quần thảo trên đầu, pháo sáng treo lơ lửng giữa bầu trời, nhiều con đường đã bị phong tỏa.
Cuối cùng, khi nhìn thấy mái lán đơn sơ của đơn vị, mọi người đều lặng đi.
Tiếng gọi nhau vang lên giữa chiều cuối năm. Những cái ôm siết chặt, những ánh mắt đỏ hoe, những câu hỏi dồn dập: "Có ai còn thiếu không?"
Khoảnh khắc ấy, người ta mới cảm nhận hết giá trị của hai chữ trở về.
Trong chiến tranh, đôi khi được trở về gặp đồng đội đã là một điều hạnh phúc.



