Chuyện bây giờ mới kể – Ký ức về dòng sông Vàm Cỏ Đông ( Phần cuối)
Đêm giao thừa của chiến thắng

Đêm giao thừa của chiến thắng
Đêm cuối năm nơi chiến khu không có pháo hoa, cũng chẳng có mâm cỗ đoàn viên.
Trong căn lán lợp rơm đơn sơ, anh em quây quần bên chiếc radio cũ. Có lúc phải xoay đủ mọi hướng mới bắt được tín hiệu. Tiếng phát thanh lúc rõ lúc mất, nhưng ai cũng chăm chú lắng nghe.
Đồng đội mang những phần quà tích cóp được ra chia nhau: vài chiếc bánh, ít sữa hộp, cà phê, thuốc lá... Có cả những đòn bánh Tét bà con gửi từ vùng giải phóng. Dù đã hơi chua vì đường xa, nhưng ai cũng nâng niu như một món quà của quê hương.
Giữa những câu chuyện về gia đình, về quê nhà và những mùa xuân đã qua, mọi người cùng nhớ đến những đồng đội không còn có mặt trong đêm giao thừa ấy.
Ngoài kia, bầu trời vẫn còn rực sáng bởi pháo sáng và tiếng động cơ vọng lại từ xa. Nhưng trong căn lán nhỏ, ai cũng chỉ có chung một ước nguyện: chiến tranh sớm kết thúc để những mùa xuân sau không còn phải đón Tết giữa khói lửa.
Nhiều năm đã trôi qua, mỗi khi nhớ lại đêm giao thừa năm ấy, điều còn nguyên vẹn nhất không phải là tiếng bom hay những cuộc hành quân, mà là tình đồng đội, tình đồng bào và khát vọng hòa bình cháy bỏng của cả một thế hệ.



