Chuyện các cựu chiến binh Điện Biên Phủ
Khi nhắc về Chiến thắng Điện Biên Phủ, ký ức một thời đạn bom khói lửa “khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt” với những người lính Điện Biên vẫn như vừa mới hôm qua.
CCB Ngô Thế Ngân (95 tuổi đời, hơn 60 năm tuổi Đảng) là chiến sĩ của Trung đoàn 44, bổ sung cho đợt cuối của Chiến dịch Điện Biên Phủ, vừa phục vụ hậu chiến, vừa dẫn giải tù binh, hàng binh. “Cảnh mà tôi nhớ mãi là dẫn giải tù binh trong thời tiết vừa mưa phùn, vừa nồm ẩm; lính lê dương không quen đi chân đất nên từng tốp lính cứ lò dò theo người điều hành áp giải tù binh và chúng run sợ chỉ lo bị bắn. Nhiều tên giặc khi vấp ngã hay trúng đạn vào bắp chân khóc như đứa trẻ” - ông Ngân nói. Kỷ niệm mà ông Ngân nhớ mãi trong cuộc chiến khốc liệt 56 ngày đêm chính là tiếng nổ khối bộc phá một tấn vào chiều 7-5-1954, bắt sống tướng De Castries và bộ tham mưu tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Ông Ngân bồi hồi nhớ lại: “Sau khi giải phóng Điện Biên, tôi cùng đơn vị còn ở lại dẫn giải tù binh và ăn mừng thắng lợi cùng mừng sinh nhật Bác 19-5-1954 rồi mới trở về Tây Bắc”. CB Ngô Thế Ngân cho rằng, hòa bình, độc lập phải trả bằng xương máu, bằng những gian lao, vất vả của dân công hỏa tuyến, thanh niên xung phong khi vận chuyển hàng hóa, lương thực, thực phẩm, súng đạn trên cung đường của “dốc Pha Đinh”; “đèo Lũng Lô” cao ngút. Với ý chí quyết tâm đánh thắng kẻ thù xâm lược, bảo vệ độc lập của Tổ quốc, thế hệ chiến sĩ Điện Biên ngày ấy luôn anh dũng, gan dạ đúng tinh thần “Dù bom đạn xương tan, thịt nát/Không sờn lòng, không tiếc tuổi xanh” để làm nên “Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam/Hoa mơ lại trắng, vườn cam lại vàng”…



