CHUYỆN CÁI TÊN
CHUYỆN CÁI TÊN
Ngày ấy, trong một tập thể đông người, không phải ai cũng biết tên nhau ngay từ đầu. Có người đến từ nơi này, người từ nơi khác. Người quen thì gọi tên, chưa quen thì gọi theo cách của mình.
Tên ông Ninh đôi khi cũng bị gọi nhầm.
Có người gọi “Ninh”, người khác lại gọi nhầm sang tên của một người cùng nhóm.
Mỗi lần như vậy ông lại quay lại:
“Không phải tôi.”
Người kia ngẩn ra:
“Thế ông là ai?”
“Ninh.”
“À, Ninh!”
Cả hai cùng cười.
Chuyện tưởng chẳng có gì.
Nhưng rồi một hôm có một người mới đến. Người này ít nói, suốt ngày chỉ lặng lẽ làm việc. Mấy ngày đầu chẳng ai nhớ tên.
Ông Ninh để ý.
Đến lúc nghỉ, ông hỏi:
“Anh tên gì?”
Người kia nói tên mình.
Ông Ninh nhắc lại một lần rồi bảo:
“Được rồi, tôi nhớ.”
Từ hôm đó, gặp nhau ông đều gọi đúng tên.
Một lần người kia quay sang bảo:
“Ở đây có ông nhớ tên tôi.”
Ông Ninh cười:
“Làm cùng nhau mà không nhớ tên thì làm sao thành anh em được.”
Câu nói ấy về sau ông vẫn nhớ.
Bởi những ngày ở đó, con người đến với nhau rất nhanh. Ban đầu chỉ là những người xa lạ. Sau vài ngày cùng làm việc, cùng ăn, cùng nghỉ, cùng chia sẻ những chuyện nhỏ nhặt, họ trở thành người quen. Rồi từ lúc nào không biết, gọi nhau bằng tên đã trở thành một thói quen.
Có những người ông Ninh sau này quên mất quê ở đâu.
Có người ông chỉ nhớ khuôn mặt nhưng không nhớ tên.
Cũng có người ông chỉ nhớ một cái tên mà không còn nhớ mặt.
Nhưng ông vẫn cho rằng, điều đáng quý nhất của những năm tháng ấy chính là việc những người xa lạ đã biết đến nhau.
“Có khi một người chẳng giúp mình được việc gì lớn,” ông kể, “nhưng lúc mệt họ hỏi một câu: ‘Có mệt không?’ Thế cũng quý rồi.”
Sau này trở về quê, cuộc sống mỗi người một khác. Có người lập gia đình, có người chuyển đi nơi khác. Những cuộc gặp thưa dần.
Nhưng mỗi khi nghe lại một cái tên cũ, ông Ninh thường dừng lại một chút.
Có khi ông nhớ ra ngay.
Có khi phải nghĩ rất lâu.
Và cũng có khi chỉ nhớ mang máng.
Ông bảo:
“Con người già rồi, nhớ trước quên sau. Nhưng có những cái tên nghe một lần là cả một thời gian quay về.”
Với ông, NQ-33 không chỉ là một địa danh của những năm tháng tuổi trẻ. Đó còn là nơi ông từng gặp rất nhiều con người mà nếu không có những ngày tháng ấy, có lẽ cả đời họ chẳng bao giờ biết đến nhau.
Và trong ký ức của ông, điều còn lại đôi khi chỉ đơn giản là một cái tên được gọi đúng.
Nhưng chính những điều nhỏ bé như thế đã làm nên tình đồng đội của một thời.


