Bài viết

CHUYẾN CÁNG TRONG ĐÊM MƯA RỪNG

Tuyên Quang06/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYẾN CÁNG TRONG ĐÊM MƯA RỪNG

Đêm hôm ấy, cơn mưa rừng trút xuống không ngớt, từng đợt nước nặng hạt đập vào tán lá, tràn xuống mặt đất, biến những con đường mòn vốn đã gập ghềnh trở nên trơn trượt và tối tăm hơn bao giờ hết, còn không gian xung quanh thì đặc quánh lại bởi tiếng mưa, tiếng gió và cả dư âm của trận đánh vừa kết thúc chưa lâu.

Tôi là Bàn Văn Sử, khi đó vừa tròn hai mươi tuổi, làm nhiệm vụ tải thương cho đơn vị đóng quân ở khu vực vùng núi Hoàng Su Phì, nơi mà mỗi bước đi đều phải đánh đổi bằng sự cẩn trọng và cả sức lực của chính mình.

Sau trận đánh buổi chiều, chúng tôi nhận lệnh khẩn trương tìm kiếm và đưa những đồng đội bị thương về trạm cứu chữa phía sau, bởi nếu chậm trễ, chỉ cần vài giờ thôi cũng có thể đánh mất cơ hội giữ lại sự sống cho họ.

Trong ánh đèn pin le lói giữa màn mưa dày đặc, chúng tôi phát hiện một đồng chí nằm dưới chân dốc, cơ thể gần như bất động, hơi thở yếu ớt và vết thương ở ngực vẫn đang rỉ máu qua lớp áo đã thấm đẫm nước mưa.

Không có thời gian để chần chừ, chúng tôi nhanh chóng làm một chiếc cáng tạm bằng hai cây tre và tấm võng mang theo, buộc lại thật chắc, rồi nhẹ nhàng đặt anh lên, cố gắng giữ cho cơ thể không bị xô lệch trong quá trình di chuyển.

Quãng đường từ đó về trạm cứu thương không dài nếu đi trong điều kiện bình thường, nhưng trong đêm mưa rừng ấy, nó trở thành một thử thách gần như vượt quá sức chịu đựng, bởi từng bước chân đều phải dò dẫm, từng đoạn dốc đều có thể khiến người khiêng trượt ngã, và chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến người trên cáng rơi vào tình trạng nguy hiểm hơn.

Tôi và một đồng đội thay nhau gánh phía trước, vai tì vào thanh tre cứng, cảm nhận rõ sức nặng dồn xuống từng nhịp bước, còn phía sau là hai người khác giữ thăng bằng, cố gắng giữ cho chiếc cáng không bị nghiêng khi đi qua những đoạn đường gồ ghề.

Mưa không ngừng rơi, nước chảy thành dòng nhỏ dưới chân, nhiều lúc ngập đến mắt cá, khiến việc di chuyển càng thêm khó khăn, có đoạn dốc cao, đất nhão ra, chúng tôi phải buộc thêm dây, vừa kéo vừa đẩy chiếc cáng lên từng chút một, trong khi tay đã mỏi rã rời, vai đau buốt như bị xé ra từng mảng.

Có những lúc, tôi cảm nhận rõ cơ thể mình như muốn khuỵu xuống, hơi thở trở nên nặng nề, từng bước chân chậm dần lại, nhưng mỗi khi nhìn xuống người đồng đội đang nằm bất động trên cáng, tôi lại tự nhủ mình không được phép dừng lại, bởi phía sau chúng tôi không chỉ là con đường, mà là ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Tôi cúi xuống, ghé sát tai anh, nói trong tiếng mưa:
“Cố lên, sắp đến rồi… đừng bỏ cuộc.”

Không biết anh có còn đủ tỉnh táo để nghe thấy hay không, nhưng tôi vẫn nói, như một cách để tự nhắc mình phải tiếp tục bước đi.

Quãng đường tưởng chừng như không có điểm kết thúc, nhưng rồi khi trời bắt đầu nhạt dần về phía chân trời, chúng tôi cũng nhìn thấy ánh đèn từ trạm cứu thương le lói phía trước, một thứ ánh sáng nhỏ bé nhưng lúc ấy lại trở nên vô cùng quý giá.

Khi chúng tôi đưa được anh vào trong, các y tá lập tức tiếp nhận, nhanh chóng tiến hành sơ cứu, còn chúng tôi thì đứng lặng bên ngoài, người ướt sũng, bùn đất bám đầy, không ai nói với ai câu nào, chỉ thở dốc và nhìn nhau trong im lặng.

Phải đến lúc đó, tôi mới nhận ra hai vai mình gần như tê cứng, đôi chân run lên vì kiệt sức, nhưng trong lòng lại nhẹ đi một cách kỳ lạ, như thể vừa đặt xuống một gánh nặng mà mình đã cố gắng giữ suốt cả đêm dài.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi tình cờ gặp lại người đồng đội ấy, anh vẫn còn sống, trên ngực là vết sẹo dài, và khi nhìn thấy tôi, anh chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Nếu đêm đó các cậu chậm một chút thôi…”

Tôi không để anh nói hết câu, chỉ cười và lắc đầu, bởi tôi hiểu rằng trong những năm tháng ấy, không ai trong chúng tôi nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao, chúng tôi chỉ đơn giản là không cho phép mình dừng lại, khi phía trước vẫn còn một người đang cần được cứu.

Thời hoa lửa, vì thế, không chỉ được viết nên bằng những trận đánh dữ dội hay những chiến công hiển hách, mà còn được tạo nên từ những bước chân nặng nề trong đêm mưa, từ những đôi vai trĩu xuống vì sức nặng của đồng đội, và từ ý chí bền bỉ của những con người bình dị, những người đã lặng lẽ đi hết con đường của mình chỉ để giữ lại sự sống cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn