Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chuyến cất cánh làm tim rung lên

Buổi chiều hôm ấy, trời sắp tối. Người phụ trách gọi Trọng vào góc nhà và trao cho anh một gói tài liệu nhỏ. “Đêm nay cậu mang gói này sang cơ sở bên kia sông.” Trọng nhận lấy, lòng bỗng hồi hộp lạ thường. Đây không còn là việc học hay giúp việc trong cơ sở nữa. Từ giây phút này, anh đang gánh trên vai một phần công việc của cách mạng. Người phụ trách nhìn anh thật kỹ: “Có sợ không?” Anh thành thật: “Có ạ.” “Vẫn muốn đi chứ?” Trọng gật đầu:

Đồng Tháp11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chuyến cất cánh làm tim rung lên

Buổi chiều hôm ấy, trời sắp tối. Người phụ trách gọi Trọng vào góc nhà và trao cho anh một gói tài liệu nhỏ.

“Đêm nay cậu mang gói này sang cơ sở bên kia sông.”

Trọng nhận lấy, lòng bỗng hồi hộp lạ thường. Đây không còn là việc học hay giúp việc trong cơ sở nữa. Từ giây phút này, anh đang gánh trên vai một phần công việc của cách mạng.

Người phụ trách nhìn anh thật kỹ:

“Có sợ không?”

Anh thành thật:

“Có ạ.”

“Vẫn muốn đi chứ?”

Trọng gật đầu:

“Vì em tin việc này cần phải làm.”

Đêm xuống rất nhanh. Một chiếc xuồng nhỏ chờ ở bến. Nước sông đen lặng, chỉ có ánh trăng mờ loang trên mặt nước.

Khi bước xuống xuồng, tim anh đập mạnh đến mức tưởng như nghe thấy rõ trong đêm yên tĩnh. Người chèo xuồng khẽ nói:

“Bình tĩnh. Người làm việc lớn trước hết phải giữ được nhịp tim của mình.”

Trọng mỉm cười, nhưng bàn tay vẫn siết chặt gói tài liệu.

Chiếc xuồng rời bến chậm chạp. Mỗi nhịp chèo đưa anh xa dần căn nhà lá quen thuộc và tiến gần hơn vào con đường mà mình đã chọn.

Gió đêm thổi mát lạnh. Trọng nhìn lên bầu trời đầy sao rồi chợt nhớ đến mẹ, đến cha, đến xóm Việt kiều nghèo bên dòng Mê Kông.

Một ý nghĩ thoáng qua:

“Từ nay mình không còn chỉ sống cho riêng mình nữa.”

Ý nghĩ ấy khiến tim anh rung lên mạnh hơn cả nỗi sợ.

Giữa dòng sông, người chèo xuồng hỏi:

“Cậu đang nghĩ gì?”

Trọng đáp khẽ:

“Em thấy mình vừa bắt đầu một chuyến đi rất dài.”

Người chèo xuồng cười nhẹ:

“Đúng. Có người đi hết đời mới hiểu mình đã bắt đầu từ đêm nào.”

Đến bến bên kia, Trọng men theo con đường nhỏ giữa ruộng tối. Tiếng côn trùng vang lên khắp nơi. Mỗi bóng cây đều có thể làm người ta giật mình, nhưng anh vẫn bước tiếp.

Khi trao tận tay gói tài liệu cho cơ sở, người nhận chỉ nói ngắn gọn:

“Tốt lắm.”

Không có lời khen lớn lao, không có nghi thức trang trọng. Nhưng trên đường quay về, Trọng cảm thấy trong lòng mình có điều gì vừa thay đổi.

Đó không phải niềm vui vì hoàn thành nhiệm vụ.

Đó là cảm giác lần đầu tiên được thực sự góp một phần nhỏ bé vào công việc cứu nước.

Nhiều năm sau, một đồng chí từng đi cùng anh đêm ấy kể với tôi:

“Tôi nhớ ánh mắt Trọng khi xuồng rời bến. Vừa hồi hộp, vừa sáng lên như người nhìn thấy con đường của đời mình.”

Mỗi lần viết lại câu chuyện này, tôi luôn hình dung mặt sông phủ ánh trăng, chiếc xuồng nhỏ lướt trong đêm và chàng trai trẻ ôm chặt gói tài liệu trước ngực.

Không có chuyến cất cánh nào trên bầu trời.

Nhưng chính chuyến lên đường âm thầm ấy đã làm trái tim Nguyễn Văn Trọng rung lên, mở đầu cho hành trình từ một thanh niên nghèo nơi đất khách trở thành người chiến sĩ cách mạng hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyến cất cánh làm tim rung lên | Câu chuyện thời hoa lửa