Bài viết

Chuyện chiếc quạt nan của Bác và đêm thức cùng chiến sĩ thương binh

Câu chuyện ghi lại một kỷ niệm cảm động vào mùa hè năm 1967 tại Hà Nội qua ký ức của đồng chí Cù Văn Chước. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, sự chăm lo ân cần, lặng lẽ của Bác Hồ dành cho các chiến sĩ thương binh tại Phủ Chủ tịch đã thể hiện tình yêu thương bao la và tâm hồn vĩ đại của Người Lãnh tụ.

13/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1967, thời tiết Hà Nội oi nồng gay gắt. Khi ấy, đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc vô cùng tàn khốc. Tại khu vực Phủ Chủ tịch, Bác Hồ vẫn làm việc liên tục để theo dõi sát sao tình hình chiến sự ở hai miền.

Trong ký ức của đồng chí Cù Văn Chước, Bác Hồ luôn dành tình cảm đặc biệt cho các chiến sĩ thương bệnh binh từ các mặt trận trở về. Một chiều hè rực nắng, Bác Hồ biết tin có một đoàn cán bộ, chiến sĩ thương binh nặng từ chiến trường miền Nam vừa ra Bắc điều trị và được bố trí nghỉ ngơi tại khu nhà tạm gần Phủ Chủ tịch.

Đêm hôm đó, trời nóng như đổ lửa, gió nghẽn không một gợn. Khoảng 23 giờ đêm, khi không gian đã yên tĩnh, Bác Hồ khoác chiếc áo vải thô bạc màu, tay cầm chiếc quạt nan bằng giấy bồi đã cũ, lặng lẽ cùng đồng chí Cù Văn Chước bước sang khu nhà nghỉ của các chiến sĩ thương binh.

Bước vào gian phòng, nhìn các chiến sĩ trẻ mang trên mình những vết thương chưa lành đang trằn trọc vì cái nóng oi nồng, Bác Hồ lặng đi vì xúc động. Bác nhẹ nhàng đi đến từng giường, không làm ai thức giấc. Bác ngồi xuống bên cạnh giường của một chiến sĩ thương binh nặng, tay đưa nhẹ chiếc quạt nan để quạt mát cho anh.

Đồng chí Cù Văn Chước định bước lại gần để quạt thay cho Bác, nhưng Bác giơ tay ra hiệu giữ yên lặng. Bác cứ ngồi như thế, kiên nhẫn quạt cho hết chiến sĩ này đến chiến sĩ khác. Làn gió mát dịu từ chiếc quạt nan của Bác đã đưa các người lính trẻ vào giấc ngủ yên bình giữa đêm hè oi ả.

Đến gần 1 giờ sáng, một chiến sĩ thương binh tỉnh giấc. Trong ánh đèn ngủ mờ mờ, anh ngỡ ngàng khi nhận ra người đang ngồi quạt cho mình chính là Bác Hồ kính yêu. Anh xúc động bật khóc: "Thưa Bác, Bác thức khuya thế này làm sao bảo đảm sức khỏe ạ? Bác để chúng cháu tự quạt được ạ!"

Bác Hồ mỉm cười ân cần, xoa đầu người chiến sĩ trẻ rồi nhẹ nhàng bảo:

"Các chú từ ngoài mặt trận trở về, đã cống hiến xương máu cho Tổ quốc. Bác quạt cho các chú ngủ một chút có thấm gì đâu. Các chú có ngủ ngon, mau hồi phục sức khỏe thì Bác mới yên lòng."

Đồng chí Cù Văn Chước sau này bồi hồi chia sẻ: "Tấm lòng của Bác Hồ dành cho bộ đội, cho các chiến sĩ thương binh rộng lớn như trời biển. Chiếc quạt nan đơn sơ và đêm thức lặng lẽ của Bác mùa hè năm 1967 ấy chính là minh chứng cảm động nhất cho tình thương yêu bao la của Người — ngọn lửa ấm áp chắp cánh cho toàn quân, toàn dân ta vững tin đi qua thời kỳ hoa lửa để làm nên ngày đại thắng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyện chiếc quạt nan của Bác và đêm thức cùng chiến sĩ thương binh | Câu chuyện thời hoa lửa