Chuyện chiên trường
Chiều nay, tôi ngồi ngoài sân xem ông đóng lại mấy cái cọc rào. Nhìn cái cách ông đào đất, đắp đất rất thẳng và chắc chắn, tôi cứ thắc mắc mãi nên lân la lại gần hỏi chuyện. "Ông ơi, sao cháu thấy ông làm mấy việc này thạo thế, cứ như thợ chuyên nghiệp ấy?"
Chiều nay, tôi ngồi ngoài sân xem ông đóng lại mấy cái cọc rào. Nhìn cái cách ông đào đất, đắp đất rất thẳng và chắc chắn, tôi cứ thắc mắc mãi nên lân la lại gần hỏi chuyện.
"Ông ơi, sao cháu thấy ông làm mấy việc này thạo thế, cứ như thợ chuyên nghiệp ấy?"
Ông dừng tay, quệt mồ hôi trên trán rồi cười: "Cái này đã thấm tháp gì. Hồi xưa đi lính, bọn ông còn phải đào hào, xây công sự trong đêm tối mù mịt, bom đạn trên đầu mà vẫn phải đảm bảo chuẩn từng tí một để giữ mạng cơ mà."
Tôi kéo cái ghế đẩu lại gần, tò mò: "Thế hồi ông đi lính là bao nhiêu tuổi hả ông? Lúc đấy ông có sợ không?"
Ông ngồi xuống cạnh tôi, rít một hơi thuốc lào rồi thủ thỉ: "Năm đó ông 27 tuổi. Nói thật là lúc đấy khó khăn lắm, ông vừa mới lấy bà, bố con thì mới đỏ hỏn. Nhưng lệnh tổng động viên đến, lòng mình sục sôi quá nên ông xung phong đi luôn. Lúc chia tay bà con, nhìn bố con đang ngủ mà ông thắt cả ruột, nhưng vì nước nhà thì phải gác lại tình riêng thôi."
"Thế vào chiến trường thì thế nào ạ?" – Tôi hỏi.
"Khổ lắm cháu ơi. Có những đợt hành quân dài dằng dặc, chân mỏi rã rời mà vẫn phải đi. Nhiều đêm thức trắng vì đói, vì rét, hoặc là trực chiến không dám chợp mắt. Bữa ăn thì có khi chỉ là vài củ sắn, củ mài chia nhau. Cái cực khổ lúc đó không diễn tả hết bằng lời đâu. Rồi thì mưa bom bão đạn, cái chết nó cận kề ngay trước mắt."
Tôi nhìn xuống đôi tay gầy guộc nhưng vẫn còn gân guốc của ông, khẽ hỏi: "Ông vượt qua được bom đạn, nhưng còn chất độc màu da cam... ông có hận nó không?"
Ông lặng đi một lúc, ánh mắt hơi xa xăm: "Đấy là cái sẹo của chiến tranh cháu ạ. Ông may mắn hơn nhiều đồng đội là còn được trở về, dù cái chất độc ấy nó vẫn hành hạ ông mỗi lúc trái gió trở trời. Nhưng nhìn thấy đất nước mình giờ yên bình, thấy các cháu được đi học, có tương lai sáng sủa thế này là ông thấy đời mình xứng đáng rồi. Không có gì phải hối tiếc cả."
Nhìn dáng vẻ lom khom nhưng kiên cường của ông bên cái hàng rào, tôi tự nhiên thấy mũi mình hơi cay. Với tôi, ông không chỉ là một người già đang làm việc nhà, mà thực sự là một người chiến sĩ vẫn đang giữ cái chất thép của bộ đội Cụ Hồ cho đến tận bây giờ.


