Bài viết

Chuyện có hậu của một Anh hùng

Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tại Lễ Kỷ niệm 65 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9/2010 vừa qua, ông Phan Trung Kiên, nguyên Đại đội Trưởng Đại đội 23 Quân y, Trung đoàn Bộ binh 1, Sư đoàn 330 - Quân khu 9, đã vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân…

An Giang16/06/2026Đoàn phường Vĩnh Thông (Đoàn phường Vĩnh Thông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến công thầm lặng
Ông Phan Trung Kiên (còn gọi là Tư Kiên), sinh năm 1947 ở ấp 8, xã Ba Trinh, huyện Kế Sách tỉnh Sóc Trăng. Năm 1962, vừa tròn 15 tuổi, ông đã tham gia cách mạng và được giao nhiệm vụ liên lạc tại xã nhà. Một năm sau, Tư Kiên được vào quân đội và biên chế về Tiểu đoàn 198 Pháo binh ĐKZ 75 đóng quân ở rừng U Minh Hạ thuộc tỉnh Cà Mau bây giờ.

Sau đó, ông được cử đi học cứu thương cấp tốc 4 tháng, rồi học tiếp quân y tại Trường Quân y của Quân khu 9. Cùng phiên hiệu lớp T.3 với ông lúc đó, có một học viên trẻ đến từ Tiểu đoàn 207 quê ở Kiên Giang tên là Ba Dũng (Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng bây giờ).

Vào thời điểm này, chiến sự diễn ra rất quyết liệt, nên vừa học, các học viên của lớp T3 vừa tham gia chống càn, bảo vệ đội phẫu thuật với hàng chục thương binh ở trạm xá giữa rừng. Sau Tổng tấn công Tết Mậu Thân 1968, địch điên cuồng mở nhiều cuộc càn quét hòng tiêu diệt bộ đội ta ở các vùng căn cứ, trong đó có chiến dịch “Nhổ cỏ U Minh”.

Ông Tư Kiên nhớ lại: “Lúc ấy, khoảng 10 giờ một ngày tháng 9/1970, tại ngã ba sông Cái Tàu, địch dùng bộ binh, có máy bay trực thăng và xe thiết giáp yểm trợ bao vây T.3”. Tôi và anh Ba Dũng được phân công bám địch chống càn, bảo vệ đơn vị đưa khẩn cấp gần 40 thương binh đang điều trị về căn cứ. Thấy một hố bom do B57 đánh phá tạo thành bãi trống chung quanh, tôi và anh Ba Dũng nhận định, địch sẽ dừng chân tại đó. Khoảng 20 phút sau, hàng chục tên kéo đến, mang theo máy thông tin và trải bản đồ ra chỉ trỏ, tôi và anh Ba Dũng quyết định đánh. Đồng chí Ba Dũng dùng B40 bắn liên tiếp 2 quả, còn tôi bắn hết 2 băng đạn AK”.

Cuộc chiến đấu không cân sức cả về lực lượng lẫn vũ khí, nhân lúc địch đang hoảng loạn vì bị đánh bất ngờ, 2 người hô “xung phong” thật lớn, rồi lợi dụng địa hình rút khỏi trận địa. Vừa lui về phía sau khoảng 10m thì 5 chiếc máy bay trực thăng địch xuất hiện. Sau những loạt súng rền trời, đạn bay ào ào từ trên máy bay bắn xuống rừng tràm, ông Tư Kiên thấy ông Ba Dũng ôm bắp chân, máu chảy ướt đẫm ống quần. “Thấy anh Ba Dũng không đi được, tôi liền cõng đồng đội lui về hướng sông Cái Tàu cách đó gần chục cây số để tìm cách quay lại căn cứ càng sớm càng tốt. Trời đã tối, trong khi anh Ba Dũng mất máu quá nhiều. Vì con sông lớn trước mặt không thể cõng anh Ba Dũng bơi qua nên tôi đành giấu anh vào bụi tràm sát bờ, rồi dặn ráng chịu đau nằm chờ tôi bơi sang tìm nhà dân, tìm xuồng vượt sông rồi quay lại đưa sang... Cũng may, khi chúng tôi vừa thoát thì bọn địch kéo tới, nếu chỉ chậm vài phút là đã phải bỏ mạng giữa rừng”.

Sau khi về hậu cứ an toàn, chữa lành vết thương cho đồng chí Ba Dũng và hồi phục sức khỏe, 2 người tiếp tục tham gia nhiều trận đánh lớn ở Bạc Liêu, Cà Mau, Kiên Giang... cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn