Cựu Thanh niên xung phong

Chuyện con gái thời chiến

Những kỉ niệm khó quên của những chị em thanh niên xung phong

Ninh Bình10/04/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, con đường mà chúng tôi phải thông tuyến là một dải đất đỏ trải dài giữa rừng rậm. Mưa thì trút xuống như trút cả bầu trời, bùn lầy nhão nhoét bám đầy chân, nắng thì thiêu đốt, áo quần ướt đẫm mồ hôi. Chúng tôi — những cô gái trẻ, mới mười tám, đôi mươi — mang theo xẻng, bao tải, xúc từng xẻng đất, lấp hố bom để xe lửa và xe quân sự có thể đi qua. Mỗi bước đi đều nặng trĩu như kéo theo cả thế giới lên vai, nhưng chẳng ai trong chúng tôi kêu than.

Bữa ăn hàng ngày chỉ có cơm độn sắn, rau rừng, vài miếng cá khô hoặc củ lang, thậm chí có những hôm không đủ ăn, chúng tôi phải chia nhau miếng sắn khô hay nhặt vài củ rau dại. Nhưng chẳng vì thế mà chúng tôi thất vọng. Ngược lại, chúng tôi học cách vui với những gì nhỏ nhất. Khi cơn mưa rào trút xuống, chúng tôi vừa làm vừa cười khì, vừa đùa nhau “tắm miễn phí giữa rừng”, để xua đi cái lạnh buốt thấu xương. Những tiếng cười ấy vang lên giữa rừng sâu, trở thành vũ khí tinh thần mạnh mẽ hơn bất cứ khẩu súng nào.

Gian khổ không chỉ đến từ đói khát hay mưa nắng. Sốt rét, sốt xuất huyết, trầy xước, bong gân, đôi khi phải đi chân trần trên đá sắc… tất cả đều là thử thách hàng ngày. Tôi còn nhớ có hôm một cô mới mười tám tuổi, lần đầu tiên cầm xẻng xúc đất, vừa làm vừa thở hổn hển. Người run lên vì sốt rét, mồ hôi lấm tấm trên trán, môi tím tái. Nhưng nhìn ánh mắt chúng tôi — đồng đội cùng cực, cùng mệt nhưng vẫn kiên cường — cô cắn môi và tiếp tục bước đi, như thể sức trẻ và ý chí đã xua tan mọi đau đớn.

Đêm đến, chúng tôi nằm chen chúc trong lán tạm, đắp nhau bằng áo rách, gió rừng thốc vào lạnh buốt. Nhưng ngay cả khi đói và rét, chúng tôi vẫn tìm cách kể chuyện cười, nhại lại nhau, hay hát những bài ca nhỏ. Một miếng cơm chia đôi, một lời động viên nhẹ, một nụ cười trao nhau — những điều tưởng chừng giản đơn ấy lại trở thành sức mạnh. Chính chúng tôi học được rằng trong gian khổ, con người sẽ tìm thấy niềm vui, tìm thấy hy vọng, tìm thấy sự sống.

Có những ngày bom đạn cày xới con đường, chúng tôi phải làm việc xuyên ngày đêm. Tay chân bẩn thỉu, áo rách, mệt đến mức muốn ngã quỵ, nhưng chẳng ai bỏ cuộc. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng miếng cơm, động viên nhau bước tiếp. Những cô gái thanh niên xung phong như chúng tôi, trong hoàn cảnh thiếu thốn, đã học được sự nhẫn nại, tinh thần đồng đội, và ý thức rằng tuổi trẻ có thể mệt mỏi, nhưng không bao giờ nhụt chí.

Những khoảnh khắc vui vẻ, những tiếng cười xen lẫn gian khổ, trở thành ký ức sống còn trong tôi. Chúng tôi từng hát vu vơ giữa rừng, nhặt được quả dại cũng nhảy cẫng lên như trúng thưởng, hay đơn giản là cười vì trượt ngã trong bùn mà không ai bị thương. Cái khó, cái thiếu thốn, và cả sự hiểm nguy đã hun đúc nên một tinh thần vững vàng, một sức sống rực rỡ trong những cô gái nhỏ bé nhưng đầy nghị lực.

Ngày ấy, chúng tôi sống trong gian khổ, nhưng chưa bao giờ thiếu niềm tin, chưa bao giờ thiếu tiếng cười. Chúng tôi biết rằng từng xẻng đất, từng bước chân trên con đường lầy lội ấy đều góp phần bảo vệ quê hương. Và cho dù thời gian có trôi đi, những ký ức về mưa, bùn, đói, rét, và cả những nụ cười giữa rừng sâu vẫn mãi sống trong tim, nhắc nhở chúng tôi về sức mạnh của ý chí, lòng dũng cảm và tình đồng đội không gì có thể đánh bại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn