Khác

chuyện của Đại tá, Nhà văn Nguyễn Minh Ngọc,

Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có những khoảnh khắc nhân văn kỳ lạ giữa lằn ranh sinh tử. Dưới đây là câu chuyện của Đại tá, Nhà văn Nguyễn Minh Ngọc, một cựu quân nhân từng trải qua những năm tháng khốc liệt tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Câu chuyện: "Bát canh rau tàu bay và tình đồng đội" Trong những ngày đỏ lửa tại Thành cổ Quảng Trị, đơn vị của ông Ngọc bị vây hãm, tiếp tế bị cắt đứt. Cái đói và cái khát còn đáng sợ hơn cả bom đạn. Giữa lúc ấy, một chiến sĩ trẻ tên Thành –

Ninh Bình12/03/2026Vũ Quang Đạo (Đoàn xã Giao Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có những khoảnh khắc nhân văn kỳ lạ giữa lằn ranh sinh tử. Dưới đây là câu chuyện của Đại tá, Nhà văn Nguyễn Minh Ngọc, một cựu quân nhân từng trải qua những năm tháng khốc liệt tại chiến trường Quảng Trị năm 1972.
Câu chuyện: "Bát canh rau tàu bay và tình đồng đội"
Trong những ngày đỏ lửa tại Thành cổ Quảng Trị, đơn vị của ông Ngọc bị vây hãm, tiếp tế bị cắt đứt. Cái đói và cái khát còn đáng sợ hơn cả bom đạn. Giữa lúc ấy, một chiến sĩ trẻ tên Thành – người nổi tiếng là "tay săn rau rừng" của tiểu đội – đã lén bò ra khỏi hầm vào ban đêm để tìm chút gì đó cải thiện bữa ăn cho anh em đang bị thương.
Diễn biến bất ngờ
Sau nhiều giờ hồi hộp chờ đợi, Thành bò về với một vạt áo đầy rau tàu bay xanh mướt. Anh em trong hầm mừng như bắt được vàng. Họ dùng cái ca sắt duy nhất còn sót lại, đun một chút nước từ vũng mưa, thả rau vào với vài hạt muối lẻ.
Khi bát canh sôi, mùi thơm hăng hắc đặc trưng của rau tàu bay bốc lên. Thành bưng bát canh đến cạnh người tiểu đội trưởng đang bị thương nặng, thầm thì:
"Anh uống đi cho tỉnh, em vừa hái được ở mé đồi kia, xanh lắm."
Người tiểu đội trưởng mở mắt, nhìn bát canh rồi nhìn khuôn mặt lấm lem bùn đất của Thành. Anh đẩy bát canh lại: "Cậu đi hái cực khổ, cậu uống trước đi." Cứ thế, bát canh chuyền tay qua bốn, năm người lính. Ai cũng chỉ nhấp một ngụm nhỏ ở đầu môi rồi nói: "Tôi tỉnh rồi, để dành cho người sau."
Ý nghĩa đọng lại
Đại tá Nguyễn Minh Ngọc kể lại rằng, cuối cùng bát canh quay lại tay Thành khi nó vẫn còn gần như đầy nguyên. Những người lính ấy không phải không đói, mà bởi vì trong cái chết cận kề, họ nhường nhau sự sống. Ông chia sẻ:
"Chiến tranh khốc liệt có thể tàn phá thể xác, nhưng nó không thể chạm tới sự tử tế mà chúng tôi dành cho nhau. Chính bát canh 'không ai nỡ uống' ấy đã giúp chúng tôi đi qua những ngày đen tối nhất."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
chuyện của Đại tá, Nhà văn Nguyễn Minh Ngọc, | Câu chuyện thời hoa lửa