Chuyện của gia đình những người lính trải qua hai cuộc kháng chiến
Chứng kiến người đồng đội cùng quê ngã xuống bởi bom đạn quân thù, chàng thanh niên trẻ tuổi Trần Xuân Thu đã nghẹn ngào gạt nước mắt ôm kỉ vật bạn trao giơ cao họng súng tiến về phía trước tiếp tục chiến đấu. Khi chiến tranh kết thúc đất nước hòa bình, về lại quê hương Quảng Trị ông treo kỷ vật là lá cờ đỏ sao vàng lên như để tưởng nhớ người đồng đội cũ. Cũng như nhắc nhở con cháu về những hy sinh của các bậc cha ông đi trước. Đến ngày kỷ niệm 70 năm thành lập Quân Đội Nhân Dân Việt Nam ông l
Từ nhỏ đã sống trong máu lửa bom đạn, sống trong cảnh mồ côi vì cha mẹ đã hy sinh trong các trận chiến khốc liệt của chiến tranh. Nên từ nhỏ cậu bé Trần Xuân Thu (SN 1926, trú tại thị trấn Gio Linh, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị) dũng cảm xin làm người liên lạc đồng thời phụ giúp đưa dầu, cung cấp giấy cho bộ đội ta khi chưa tròn 10 tuổi. Vừa làm nhiệm vụ vừa chăm sóc đứa em trai nhỏ. Vì tính tình lanh lợi, thông minh lại dẻo dai nên mọi nhiệm vụ được giao dù xa hay gần, đường đi có trắc trở, nguy hiểm đến mấy cậu đều xuất sắc hoàn thành.
“ Ban đầu tôi làm nhiệm vụ thì khá suôn sẻ vì tôi thuộc địa hình ở đây. Cùng với đó thân hình tôi lúc đó gầy gò nhưng nhanh nhẹn, khuôn mặt lại non nớt. Lỡ không may bị địch phát hiện cũng chỉ nghĩ đứa trẻ non nớt nên không nghi ngờ gì mà cho đi. Năm khoảng 17 tuổi, trong lúc đi làm nhiệm vụ ở Khe Sanh, Quảng Trị tôi bị địch phát hiện đuổi bắt ráo riết. Đạn từ phía địch sợt qua đầu và một viên trúng bắp chân không đi tiếp được nên tôi liều đứng dậy quăng quả lựu đạn cuối cùng trong người về phía địch rồi lăn xuống vách núi. May được một vài người dân tộc đi rẫy thấy và kịp thời cứu giúp”, ông Thu vừa kể vừa cho xem những vết thương năm nào.



