Bài viết

Chuyện của Mệ Gái

Quảng Trị29/12/2025Đoàn Trường THPT Chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng của dân tộc, bên cạnh những người lính cầm súng trực tiếp nơi tiền tuyến, còn có những người phụ nữ thầm lặng hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho con đường tiếp vận và hậu phương chiến lược. Một trong những tấm gương sáng ngời ấy chính là bà Nguyễn Thị Gái, người con của mảnh đất thôn Phúc Tự Đông, Hoàn Lão, tỉnh Quảng Bình cũ nay là tỉnh Quảng Trị. Tiếng gọi từ đại ngàn sinh ra vào ngày 11 tháng 10 năm 1950, bà Gái lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.
Năm 1970, khi vừa tròn 20 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Thay vì chọn sự bình yên nơi quê nhà, bà quyết định lên đường sang chiến trường Lào, dấn thân vào nơi rừng núi trùng điệp, quanh năm chìm trong sương mù và tiếng bom vọng lại từ phía xa. Giữa lằn ranh sinh tử và gian khổ Cuộc sống tại chiến trường Lào giai đoạn 1970 – 1971 là một bản hùng ca về sự kiên cường. Tại huyện Nainhom, tỉnh Savanakhet, bà Gái cùng đồng đội đã sống và làm việc trong những điều kiện khắc nghiệt nhất, ban ngày bà cùng các chiến sĩ Thanh niên xung phong miệt mài mở đường, san đất. Những con đường ấy không chỉ phục vụ cho việc vận chuyển quân lương mà còn giúp các bản làng của người dân nước bạn đi lại thuận tiện hơn, phục vụ sản xuất và cải thiện đời sống. Ban đêm, khi bóng tối bao trùm đại ngàn, dưới ánh đèn dầu leo lét trong bệnh viện dã chiến tại bản Nacachan, bà lại tất bật với công việc chăm sóc thương binh. Từng bát cháo, từng miếng băng gạc thấm đẫm tình đồng chí, nghĩa đồng bào đã giúp bao chiến sĩ vượt qua cơn nguy kịch. Dù thiếu thốn từ lương thực đến thuốc men, dù cái chết luôn cận kề bởi những trận oanh tạc của máy bay địch, nhưng "mệ" Gái (cách gọi thân thương theo tiếng miền Trung) vẫn bền bỉ, không một lời kêu ca. Biểu tượng của tình hữu nghị và lòng yêu nước
Sự cống hiến của bà Nguyễn Thị Gái không chỉ góp phần vào công cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam, mà còn là minh chứng sống động cho tình đoàn kết hữu nghị đặc biệt Việt - Lào. Bà không chỉ đi cứu nước, bà còn đi giúp dân, giúp những bản làng xa xôi của nước bạn hồi sinh giữa đống đổ nát của chiến tranh. Những năm tháng 1970 – 1971 ấy tuy ngắn ngủi so với một đời người, nhưng lại là quãng thời gian rực rỡ nhất trong cuộc đời bà. Đó là khi trái tim người con gái Quảng Bình hòa cùng nhịp đập với vận mệnh dân tộc, sẵn sàng hy sinh cá nhân vì độc lập, tự do chung.
Tuổi trẻ của bà là những cung đường xuyên dãy Trường Sơn, là những đêm không ngủ bên giường bệnh dã chiến. Đó là một phần lịch sử thầm lặng nhưng vĩ đại mà thế hệ hôm nay luôn trân trọng và biết ơn." Qua câu chuyện thời hoa lửa, em cảm thấy dâng trào một niềm xúc động và cảm phục sâu sắc. Ở tuổi 20 – lứa tuổi mà lẽ ra được sống trong bình yên, bà đã can đảm bước vào nơi "bom cày đạn xới". Hình ảnh bà miệt mài mở đường ban ngày và chăm sóc thương binh dưới ánh đèn dầu leo lét ban đêm khiến em thấu hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, nó được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của những người đi trước như bà. Câu chuyện của bà giống như một "ngọn lửa tiếp nối", nhắc nhở thế hệ trẻ về cội nguồn và lòng biết ơn; nhận thức được giá trị của sự cống hiến không vụ lợi; trân trọng tình hữu nghị gắn bó giữa hai dân tộc Việt - Lào anh em.
Bà dạy em rằng, dù ở bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào, chỉ cần có ý chí và tình yêu thương, con người ta đều có thể làm nên những điều phi thường. Em học được cách đối mặt với gian khổ mà không chùn bước, và cách quan tâm, sẻ chia với nỗi đau của người khác như cách bà đã chăm sóc thương binh và giúp đỡ dân bản Lào. Những người Thanh niên xung phong có thể không xuất hiện nhiều trên sách báo, nhưng đóng góp của họ là một phần máu thịt của lịch sử. Các thế hệ trẻ hãy nhớ rằng luôn sống có mục đích, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước, tích cực rèn luyện để xây dựng đất nước giàu đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn