Chuyện của một cựu thanh niên xung phong
Một nữ thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ mở đường trên tuyến Đường Trường Sơn kể rằng thời ấy, tuổi mười tám đôi mươi của họ gắn với tiếng bom nhiều hơn tiếng hát.
Ban ngày san lấp hố bom, ban đêm dẫn xe qua trọng điểm. Có hôm vừa vá xong mặt đường thì bom lại dội xuống. Đất đỏ phủ kín tóc, quần áo rách tươm nhưng ai cũng động viên nhau:
“Đường chưa thông không thể nghỉ.”
Một lần, đồng đội của chị bị đất đá vùi lấp sau trận bom. Cả đội dùng tay đào suốt đêm cứu người. Khi kéo được bạn lên, ai cũng bật khóc vì mừng.
Sau hòa bình, người nữ thanh niên xung phong ấy trở về quê với đôi chân mang thương tật. Cuộc sống khó khăn nhưng chị chưa bao giờ kể công. Chị thường nói với con cháu:
“Thời đó ai cũng sống vì Tổ quốc, có gì đâu mà kể.”



