Bài viết

CHUYỆN CỦA MỘT HỌC SINH CÁ BIỆT

Hơn nửa thế kỷ trước khi là học sinh trường cấp 3 Hùng Vương, tôi bị xếp vào diện học sinh cá biệt, sở hữu một bản thành tích “bất hảo”. Có lẽ để hạn chế thói quen hay mất trật tự trọng lớp nên thầy chủ nhiệm xêp tôi ngồi bên cạnh lớp trưởng Lê Khắc Thực. Chắc thầy chủ nhiệm cũng không biết chúng tôi từng học và chơi thân với nhau từ nhỏ nên ngồi bên cũng câu ấy cũng rất thoải mái. Lớp trưởng Thực thuộc diện chăm ngoan học giỏi nhưng về khoản nói chuyện riêng trong lớp so với tôi hắn cũng không hề kém cạnh. Một lần trong giờ học toán, Thực quay xuống bàn dưới nói gì đấy với Phạm Ngọc Minh đúng lúc thầy Nhu bắt gặp. Ông bực lắm nhìn thấy tôi bên cạnh có vẻ rất ngoan như không liên quan gì, ông lớn tiếng : “Đứa nào bên cạnh vả vào mồm một cái cho nó hết nói chuyện…”. Tất nhiên tôi hiểu thầy nói vậy thôi chứ không hề có ý bảo phải làm thật, nhưng vốn tinh nghịch tôi mượn cớ vung tay tát bạn một cái, khiến Thực ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Cả lớp phá lên cười. Thầy Nhu giận lắm, cụ đi thẳng xuống chỗ tôi đập mạnh chiếc thước kẻ xuống bàn quát: “Tao nói thế mà mày làm thật à…”. Cả lớp im phăng phắc. Thầy Nhu là giao viên từ thời Pháp nóng tính vậy nhưng cụ rất tốt chả để bụng cái gì bao giờ, thương học sinh lắm. Chuẩn bị cho ngày 20/11/1969 đội văn nghệ của lớp chuẩn bị mấy tiết mục tham gia. Mặc dù bị xếp vào diện học sinh cá biệt nhưng các hoạt động văn thể như báo tường văn nghệ của lớp của trường tôi lại thuộc diện khá tích cực. Ban nhạc của lớp có tôi, Nguyễn Văn Lương, Ma Văn Tiếp, nhóm múa có Lê Bình, Nga trắng, Nga đen, Tâm râu ... Trong lúc chờ nhóm múa chuẩn bị, mấy thằng ban nhạc chưa có việc gì ngồi không cũng ngứa tay. Tôi chợt nẩy ra một ý quậy liền khởi xướng: “Bọn mày có nhìn thấy phòng thầy chủ nhiệm ở kia không, giờ này mà ông ấy vẫn còn ngủ, híc ... đến khuấy động chút cho có không khí”. Nghe tôi nói vậy Lương và Tiếp hưởng ứng ngay. Mới đầu chúng tôi hòa tấu một bản dân ca Cu Ba khá sôi nổi, nhưng xem ra dãy phòng tập thể của các t

Hà Nội11/08/2026Xã Tân An (Đoàn xã Tân An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn nửa thế kỷ trước khi là học sinh trường cấp 3 Hùng Vương, tôi bị xếp vào diện học sinh cá biệt, sở hữu một bản thành tích “bất hảo”.

Có lẽ để hạn chế thói quen hay mất trật tự trọng lớp nên thầy chủ nhiệm xêp tôi ngồi bên cạnh lớp trưởng Lê Khắc Thực. Chắc thầy chủ nhiệm cũng không biết chúng tôi từng học và chơi thân với nhau từ nhỏ nên ngồi bên cũng câu ấy cũng rất thoải mái. Lớp trưởng Thực thuộc diện chăm ngoan học giỏi nhưng về khoản nói chuyện riêng trong lớp so với tôi hắn cũng không hề kém cạnh. Một lần trong giờ học toán, Thực quay xuống bàn dưới nói gì đấy với Phạm Ngọc Minh đúng lúc thầy Nhu bắt gặp. Ông bực lắm nhìn thấy tôi bên cạnh có vẻ rất ngoan như không liên quan gì, ông lớn tiếng : “Đứa nào bên cạnh vả vào mồm một cái cho nó hết nói chuyện…”. Tất nhiên tôi hiểu thầy nói vậy thôi chứ không hề có ý bảo phải làm thật, nhưng vốn tinh nghịch tôi mượn cớ vung tay tát bạn một cái, khiến Thực ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Cả lớp phá lên cười. Thầy Nhu giận lắm, cụ đi thẳng xuống chỗ tôi đập mạnh chiếc thước kẻ xuống bàn quát: “Tao nói thế mà mày làm thật à…”. Cả lớp im phăng phắc. Thầy Nhu là giao viên từ thời Pháp nóng tính vậy nhưng cụ rất tốt chả để bụng cái gì bao giờ, thương học sinh lắm.

Chuẩn bị cho ngày 20/11/1969 đội văn nghệ của lớp chuẩn bị mấy tiết mục tham gia. Mặc dù bị xếp vào diện học sinh cá biệt nhưng các hoạt động văn thể như báo tường văn nghệ của lớp của trường tôi lại thuộc diện khá tích cực. Ban nhạc của lớp có tôi, Nguyễn Văn Lương, Ma Văn Tiếp, nhóm múa có Lê Bình, Nga trắng, Nga đen, Tâm râu ... Trong lúc chờ nhóm múa chuẩn bị, mấy thằng ban nhạc chưa có việc gì ngồi không cũng ngứa tay. Tôi chợt nẩy ra một ý quậy liền khởi xướng: “Bọn mày có nhìn thấy phòng thầy chủ nhiệm ở kia không, giờ này mà ông ấy vẫn còn ngủ, híc ... đến khuấy động chút cho có không khí”. Nghe tôi nói vậy Lương và Tiếp hưởng ứng ngay. Mới đầu chúng tôi hòa tấu một bản dân ca Cu Ba khá sôi nổi, nhưng xem ra dãy phòng tập thể của các thầy cô không có động tĩnh gì. Hai thằng bạn hỏi: “Chơi tiếp bản gì bây giờ?” Tôi nháy mắt cười tinh nghịch: “Lưu thủy hành vân”! Ma Văn Tiếp cười ngặt nghẽo: “Nhạc hiếu à?” Tôi gật đầu thế rồi ba thằng lại say sưa đàn sáo ….

Bỗng có tiếng quát lớn: “Các cậu chơi nhạc gì thế!”. Ba thằng tôi giật mình dừng lại. Chợt nhận ra thầy Hiền dạy thể dục, ông chỉ tay vào phòng bảo: “Các cậu có biết cô Đài ốm đang nằm trong nhà không?”. Mấy thằng tôi nghớ người, nghĩ đấy là phòng thầy chủ nhiệm mới dám tếu táo một chút, nếu biết phòng cô giáo đang ốm chắc chắn không dám. Bọn tôi ôm đàn sáo chuồn thẳng, thầy Hiền nói với theo lúc nào các cậu phải đến gặp cô Đài xin lỗi đấy!

Ngày đó bọn tôi không đứa nào đủ can đảm đến gặp cô Đài xin lỗi vì rất sợ. Cũng phải 26 năm sau kể từ cái ngày ấy, trong lần về dự lễ kỷ niệm 50 năm thành lập trường 1/12/ 1995 tôi mới có dịp nói lời xin lỗi muộn màng với cô. Khi nghe tôi ngượng ngùng thú nhận chuyện nghịch ngợm vô ý thức ngày ấy cô Lê Xuân Đài nở một nụ cười bao dung. Cô còn nói vui: “Ngày đó là các em đùa nhưng khi cô trăm tuổi các em phải về làm thật đấy nhé…” Cô và trò cùng cười. Kể từ ngay ấy đã gần ba chục năm qua đi. Thế hệ học sinh chúng tôi đã thuộc lớp tuổi U80 cả rồi. Hy vọng vào dịp kỷ niệm thành lập trường 80 năm ngày 1/12 năm sau 2025 chúng tôi lại có dịp về trường. Lũ học trò chúng tôi sẽ có dịp gặp lại cô giáo dạy hóa xinh đẹp và nhân hậu.

Nhiều năm trở lại đây các lớp học trò cũ thường có dịp theo dõi trang FB cá nhân của cô Lê Xuân Đài. Các trò đều rất vui khi thấy cô khỏe mạnh luôn quan tâm chia sẻ động viên các lớp học trò cũ của mình. Một lần nữa cựu học sinh cá biệt thay mặt ban nhạc lớp B xin được nói lời tạ lỗi với cô giáo Lê Xuân Đài Mong cô mãi khỏe mạnh, mẫn tiệp để trò chuyện chia sẻ cùng các thế hệ học trò.

(ảnh minh họa: Các cựu học sinh lớp B chụp trong dịp Hội trường

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYỆN CỦA MỘT HỌC SINH CÁ BIỆT | Câu chuyện thời hoa lửa