Anh hùng Lực lượng vũ trang

chuyện của Một người anh hùng

Lạng Sơn10/01/2026Nguyễn Việt Toàn (Bộ CHQS tỉnh Lạng Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sửu kể lại rằng, tháng 9/1968 khi đến Miền đông Nam bộ, ông được giao nhiệm vụ làm Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 28 đặc công Sư đoàn 7 thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự miền Nam Việt Nam và tại đây ông được kết nạp vào Đảng.

“Tôi nhớ mãi trận phục kích chốt chặn Tây Nam Suông ngày 28/3/1971. Khi đó, khu trận địa nom rất trống trải, xung quanh toàn đồng ruộng nên chúng tôi lập tức triển khai đào công sự. Chưa hoàn thành công việc thì pháo địch ở các hướng bắn dồn dập vào trận địa. Dứt tiếng pháo, địch cho xe tăng kết hợp bộ binh tràn đến. Tôi lập tức chỉ huy ngăn cản địch. Ngay phút đầu, 3 xe địch bốc cháy, đội hình địch rối loạn nên ùn lại”, ông Sửu nhớ lại và kể.

Trong lúc trò chuyện, thi thoảng nhắc đến chiến công, Trung tướng Sửu lại cười sảng khoái. Nhưng cũng có lúc ông trầm tư nghĩ ngợi. Ông tâm sự rằng, ngay sau một ngày chiến đấu ở Tây Nam Suông, quân ta cũng thương vong khá nhiều, đơn vị tổ chức đưa thương binh về tuyến sau. Tuy nhiên, trên đường đi địch phát hiện, chúng cho máy bay đánh chặn đường. Lập tức ông và y tá của đơn vị tên là Vũ Huy Vọng chạy vòng sang hướng khác, bắn AK lên trời để thu hút hỏa lực địch, giúp đồng đội rút lui an toàn. Khi đó, Vọng trúng mảnh bom bị thương nặng bèn nói với ông rằng “anh đã mệt cứ để em ở đây, rút lui đi không rất nguy hiểm”, nhưng ông cương quyết: “Không thể để Vọng ở một mình được, dù có hi sinh tôi cũng cùng bạn chiến đấu”. Cuối cùng, hai anh em đã may mắn trở về đơn vị trong vòng tay ôm chặt của đồng đội.

Tôi ngước nhìn Trung tướng Dương Công Sửu và buột miệng hỏi: “Em trông sức vóc anh bé nhỏ (lúc trẻ ông chỉ nặng 45 kg, cao khoảng mét rưỡi), mà sao lại được vào binh chủng đặc công và đã từng quật được vài tên lính Mỹ ?”

Ông cười hồn nhiên rồi bảo, cũng chính từ hạn chế về chiều cao và cân nặng nó khiến cho người lính đặc công phải có những cách đánh mưu trí, dũng cảm, tiên đoán trước các âm mưu, thủ đoạn của địch.

“Có thể chỉ huy nhìn nhận tố chất con người tôi nên bố trí vào lực lượng đặc biệt. Mà khi đó, tôi đã có võ rất khá. Ngày đi học ở quê hương Bắc Sơn do được yêu quý nên một ông thầy giỏi võ cổ truyền đã dạy cho nên giúp tôi khi chiến đấu với kẻ thù. Cũng có thể, nhờ có võ và nhỏ con nên tôi đã tránh được đường tên, mũi đạn của đối phương”, tướng Sửu hóm hỉnh nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn