Thân nhân liệt sĩ, người có công

Chuyện của Ngoại tôi

Chuyện của Ngoại tôi

Phú Thọ03/12/2025Ngần Quốc Việt (Đoàn xã Mai Hạ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gia đình phía ông ngoại tôi có đến hai liệt sĩ: Anh ông ngoại và cả ông ngoại tôi. Tất cả đều gửi thân xác nơi chiến trường khi tuổi đời còn trẻ.

Hồi hy sinh, ông tôi tuổi hai lăm thôi, còn bà kém hơn hai tuổi, và mẹ tôi chỉ mới lên 5.

Nỗi mất mát giằng xé không gì bằng. Điều bất an bà từng đêm lo lắng cuối cùng cũng đến thật buồn.

Bà bảo ngày ấy người nào cũng xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, chẳng nói gì vợ con, gia đình.

Ông hy sinh đúng ngay năm 1971. Thi thể phơi giữa nắng mãi chiều mới nhận về.

Bà khóc không còn nước mắt. Từ đây, người vợ trẻ góa chồng và đứa con mồ côi cha.

Nỗi đau nối tiếp nỗi đau khi vài năm sau gia đình lại bàng hoàng nhận giấy báo tử thêm ba liệt sĩ. Chưa ai có vợ, thậm chí có người chưa biết mùi yêu đương. Cái giá cho hòa bình thật sự quá đắt đến độ sức khốc liệt của nó chỉ nghe kể lại thôi tôi đã thấy khủng khiếp rồi.

Mỗi lần thắp hương trước bàn thờ nhìn vào di ảnh anh em ông, bà rưng rưng nghẹn ngào: "Hòa bình rồi, . Phải như sống một người còn là an ủi. Đằng này...".

Và nhìn vào những tấm bằng Tổ quốc ghi công bà treo trên tường nhà, tôi càng cảm thức rõ ràng thế nào là chiến tranh.

Nó cướp đi quá nhiều người vô tội mà lẽ ra họ phải được sống hạnh phúc đoàn viên cùng con cháu ngày hôm nay. Nó gieo lại nỗi đau dài lâu đến nỗi sau 50 năm đất nước thống nhất vẫn chưa nguôi niềm day dứt cho người còn sống.

Nỗi đau chung thật sự không riêng một nhà. Trong xóm xung quanh đây thôi nhà nào có người đi chiến đấu đều treo tấm bằng Tổ quốc ghi công. Đi một hy sinh một. Đi hai hy sinh hai.

Tiền trợ cấp tử tuất hằng tháng cũng vậy. Mỗi đồng trong khoản tiền ít ỏi này chứa đựng giá trị lớn lao, đổi lấy xương máu chứ sung sướng gì. Mỗi lần cầm tiền được nhận, bà hay chép miệng: "Tội nghiệp, mất rồi mà vẫn nuôi vợ nuôi con".

Bà chắt chiu và trân quý dành dụm cho ngày giỗ ông tươm tất đủ đầy nhất. Mấy mươi năm qua bà chưa bỏ quên kỳ giỗ ông lần nào, luôn luôn đủ món và đầy mâm.

Bà bảo ngày xưa chiến tranh đói khát chẳng ăn được những món ngon như giờ. Thành ra như một sự bù đắp dù chỉ là hưởng hơi thơm, nhưng ít ra lòng bà mãn nguyện lo cho chồng trọn vẹn.

Với bà, suốt đời gìn giữ tấm chân tình dành cho ông - mối tình đầu tiên cũng là người chồng duy nhất không bao giờ đổi thay. Niềm son sắt thủy chung được chứng minh bằng sự thủ tiết thờ chồng quyết không tái giá. Vì bà nghĩ rằng chẳng vui sướng gì bước thêm bước nữa khi chồng mất một cách đau đớn.

Tôn thờ chồng, sống với chồng bằng những kỷ niệm tình yêu hồi trẻ chen cùng ký ức chiến tranh ác liệt. Và bà có quyền tự hào vì mình là vợ người chiến sĩ bộ đội Cụ Hồ đã anh dũng hy sinh vì nước non cho 50 năm qua Nam - Bắc hai miền thống nhất về chung một nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn