Chuyện của ông Bảy Dần – người lính năm 1946
Chuyện của ông Bảy Dần – người lính năm 1946
Buổi sáng ở làng Thượng vẫn yên bình như bao năm. Mặt trời vừa ló khỏi bụi tre thì ông Bảy Dần đã ngồi trước hiên nhà, tay cầm chiếc radio cũ, mắt nhìn xa xăm. Năm nay ông ngoài chín mươi, nhưng giọng nói vẫn rắn rỏi, nhất là mỗi khi nhắc đến “thời tụi tao đánh Tây”. “Ngày đó khác bây giờ lắm,” ông bắt đầu, “súng thì ít, gạo thì thiếu, mà tinh thần thì đầy ắp.”
1. Những ngày đầu kháng chiến
Năm 1946, khi quân Pháp trở lại đánh chiếm, cậu thanh niên Dần mới tròn 17 tuổi. Chưa biết chữ nhiều, nhưng nghe tiếng loa gọi thanh niên tòng quân, cậu gói vội chiếc áo nâu và xin mẹ theo đội du kích làng. Mẹ cậu ôm con một lúc lâu rồi chỉ dặn:“Con đi giữ nước, nhớ giữ mình.” Đội du kích của Dần chỉ có vài khẩu súng trường cũ. Đêm nào họ cũng họp dưới gốc đa, bàn kế lập chốt, gài mìn, chặn đường quân Pháp từ đồn huyện xuống.
2. Trận đánh đầu đời
Ông Bảy kể, có lần quân Pháp đưa xe cơ giới vào làng. Cả đội du kích mai phục bên bờ mương. Khi chiếc xe đi qua, Dần là người châm ngòi quả mìn tự tạo. Quả nổ lớn, chiếc xe bốc khói, quân Pháp hoảng loạn. Đó là lần đầu Dần thấy mình thật sự trưởng thành. “Lúc nghe tiếng nổ, tim muốn bay khỏi lồng ngực,” ông cười, “nhưng nghĩ đến dân làng phía sau, chân tự nhiên đứng vững.”
3. Những mất mát
Cuộc chiến kéo dài, và làng Thượng không tránh khỏi hy sinh. Người bạn thân nhất của Dần – anh Trí – đã ngã xuống trong một trận tập kích đồn Pháp. Ông Bảy lặng đi một lúc:“Nhìn anh em mình nằm lại giữa rừng, mới hiểu độc lập đâu phải tự nhiên mà có.” Trong cuốn sổ cũ ông giữ đến giờ, vẫn còn nét chữ vụng về của anh Trí: “Ngày hòa bình, về uống bát rượu quê với tao.” Ngày ấy anh không kịp về nữa.
4. Hòa bình và những nếp nhăn
Khi Hiệp định Giơ-ne-vơ được ký kết năm 1954, ông Bảy cùng đồng đội trở về làng. Nhà cửa hoang tàn, ruộng đồng bỏ hoang, nhưng dân làng ai cũng mừng rơi nước mắt khi thấy người lính của mình còn sống. Ông dựng lại căn nhà, cưới vợ, đi làm hợp tác xã. Thỉnh thoảng nghe trẻ con hỏi: “Ông ơi, đánh Tây có sợ không?” Ông chỉ cười: “Sợ chứ. Nhưng yêu nước thì mạnh hơn sợ.”
5. Chiều muộn của người lính già
Giờ đây , dù tuổi đã cao, bác vẫn giữ nếp sống giản dị của người lính Cụ Hồ. Mỡi dịp tháng 4 về, Ông lại ngồi bên khung cửa sổ, ngắm nhìn con cháu vui đùa và hồi tưởng lại một thời hoa lửa, về tình đồng đội ấm áp hơn cả lửa bom, thứ tình cảm mà ông "không bao giờ quên".



