Bài viết

CHUYỆN CỦA ÔNG TÔI

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà nhỏ cuối làng vẫn còn giữ chiếc rương gỗ cũ, phủ một lớp bụi thời gian. Mỗi dịp gần đến ngày kỷ niệm, ông Tư lại mở rương, nhẹ nhàng lấy ra những kỷ vật đã đi cùng ông suốt những năm tháng “hoa lửa”.

Ông từng là một chiến sĩ thông tin, băng qua rừng sâu, vượt suối dữ để giữ cho đường dây liên lạc không bao giờ đứt. Những đêm mưa rừng tầm tã, bom đạn dội xuống như xé toạc đất trời, ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Có lần, khi đường dây bị phá hỏng, ông đã bò qua bãi đất còn nóng khét mùi thuốc súng để nối lại từng đoạn dây. “Chỉ cần thông tin còn, là đơn vị còn hy vọng,” ông thường nói vậy.

Trong rương là chiếc bi-đông móp méo, mảnh bản đồ đã sờn góc, và cuốn sổ tay ghi vội những dòng chữ run run của tuổi hai mươi. Nhưng quý giá nhất là những câu chuyện ông kể — không phải về chiến công, mà về con người.

Ông kể về Hùng, người bạn thân luôn mang theo cây harmonica, thổi những giai điệu giữa rừng để xua đi nỗi sợ. Hùng đã ngã xuống trong một lần làm nhiệm vụ, nhưng tiếng nhạc của anh vẫn như còn vang đâu đó trong ký ức. Ông kể về cô giao liên nhỏ tuổi, gan dạ, thuộc từng lối mòn, từng gốc cây, đưa thư qua những vùng nguy hiểm mà không một lần chùn bước.

Đám trẻ trong làng ban đầu chỉ nghe cho có, nhưng dần dần, chúng ngồi sát lại hơn, mắt mở to khi nghe từng câu chuyện. Không phải vì tò mò, mà vì cảm nhận được một điều gì đó lớn lao hơn — sự hy sinh, lòng dũng cảm, và tình yêu đất nước thấm trong từng ký ức.

Một hôm, cô giáo Lan — cháu nội ông Tư — đề nghị ông đến trường kể chuyện cho học sinh. Ban đầu ông ngại, nhưng rồi cũng đồng ý. Trong lớp học nhỏ, giọng ông chậm rãi nhưng chắc chắn. Ông không dùng những lời hoa mỹ, chỉ kể lại những gì mình đã sống, đã chứng kiến.

Khi ông dừng lại, cả lớp im lặng. Rồi một cậu bé đứng lên hỏi:
“Ông ơi, điều gì giúp ông không sợ hãi?”

Ông Tư mỉm cười, ánh mắt xa xăm:
“Không phải ông không sợ. Ai cũng sợ. Nhưng khi nghĩ đến quê hương, đến những người mình thương yêu, thì nỗi sợ không còn quan trọng nữa.”

Từ hôm đó, câu chuyện của ông không chỉ nằm trong chiếc rương gỗ, mà lan ra qua những bài viết của học sinh, qua những buổi sinh hoạt dưới cờ, qua những lần nhắc nhớ về quá khứ. Những ký ức ấy không còn là chuyện của riêng một người, mà trở thành một phần của truyền thống -được gìn giữ và tiếp nối.

Và như thế, giữa cuộc sống hôm nay, “thời hoa lửa” không chỉ là một giai đoạn lịch sử đã qua, mà là ngọn lửa âm ỉ, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác — để nhắc nhớ, để tự hào, và để mỗi người biết trân trọng hơn hòa bình mà mình đang có.

Top of Form

Bottom of Form

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYỆN CỦA ÔNG TÔI | Câu chuyện thời hoa lửa