CHUYẾN CỨU THƯƠNG ĐẪM MÁU TRÊN ĐƯỜNG SLING
CHUYẾN CỨU THƯƠNG ĐẪM MÁU TRÊN ĐƯỜNG SLING
CHUYẾN CỨU THƯƠNG ĐẪM MÁU TRÊN ĐƯỜNG SLING
(Ghi theo lời kể của Nữ cựu chiến binh Trịnh Thị Hòa, Nguyên y tá chuyển thương, Binh trạm 14, Đoàn 559)
Nhiệm vụ chuyển thương binh từ mặt trận Trường Sơn ra miền Bắc an dưỡng là một hành trình dài dằng dặc đầy máu và nước mắt. Chúng tôi, những cô gái y tá tuổi mười tám, đôi mươi, phải gùi cõng thương binh trên lưng hoặc khiêng cáng đi bộ dọc theo những lối mòn dốc đứng, sình lầy của dãy Trường Sơn dưới những trận mưa bom gầm rú của máy bay địch. Nhiều ca thương binh nặng, vết thương rách nát bốc mùi hoại tử vì thiếu thuốc men, chúng tôi vừa đi vừa phải trò chuyện, ca hát để tiếp thêm động lực cho các anh bám trụ lấy sự sống.
Tôi nhớ nhất chuyến chuyển thương vào mùa mưa năm 1969 qua trọng điểm dốc cổng trời. Tôi cùng một nữ chiến sĩ nữa khiêng cáng cho anh Minh, một chiến sĩ công binh bị mù cả hai mắt và nát một bên chân do bom bi. Đường trơn trượt như đổ mỡ, bùn ngập đến ngang đầu gối, mỗi bước đi là một lần cơ thể chúng tôi run lên vì kiệt sức. Bất ngờ, tiếng máy bay AC-130 gầm rú trên đầu, địch bắt đầu thả những quả pháo phát sáng, biến cả cánh rừng đêm thành một màu trắng dã man, rồi trút bom đạn dọc theo lối mòn.
Một quả bom nổ sát bờ dốc hất tung chiếc cáng của chúng tôi. Tôi bị lao xuống một hố bùn sâu, khi bò lên được thì thấy người bạn đi cùng đã hy sinh do một mảnh bom phạt trúng ngực. Anh Minh bị hất văng vào gốc cây, vết thương ở chân lại bốc máu tuôn xối xả. Giữa màn đêm đỏ rực khói bom, chỉ còn lại một mình tôi sống sót với người thương binh nặng. Tôi lao đến, dùng hết sức lực nhỏ bé của mình cõng anh Minh lên lưng, hai tay ghì chặt lấy đùi anh, cố sức bò trườn lên đỉnh dốc để tìm hang đá ẩn nấp.
Anh Minh tỉnh táo hoàn toàn, nghe tiếng tôi thở hổn hển và tiếng bom nổ sát nút, anh thều thào: "Hòa ơi, bỏ anh lại đi con, em chạy một mình mới thoát được, anh đằng nào cũng tàn phế rồi". Tôi bật khóc nức nở, hét lớn qua tiếng bom: "Không! Em không bỏ anh đâu! Còn một hơi thở em cũng phải đưa anh về với mẹ!". Tôi nghiến răng bò qua những thân cây đổ cháy sém, hai đầu gối rách nát da thịt rỉ máu liên tục. Tôi đã đưa được anh Minh vào hang an toàn trước khi đợt bom tiếp theo dội xuống hủy diệt con đường. Anh Minh được cứu sống, còn tôi ngã khuỵu vì kiệt sức. Những người con gái chuyển thương ngày ấy đã dệt nên huyền thoại Trường Sơn bằng chính đôi bàn chân rướm máu và một tình đồng đội cao cả hơn cả mạng sống của chính mình.


