CHUYẾN CỨU THƯƠNG TRONG ĐÊM TỐI
Một đêm cứu thương tại chiến trường Kampot đã in đậm trong ký ức bác Lê Văn Đồng. Đó là cuộc chạy đua với thời gian, trong im lặng và căng thẳng. Không tiếng hô hào, không ánh đèn, chỉ có sự quyết tâm của những người lính. Kỷ niệm ấy nhắc bác nhớ mãi về trách nhiệm và tình đồng đội.
Cuối năm 1987, khi làm nhiệm vụ tại tỉnh Kampot, đơn vị bác nhận tin có một chiến sĩ bị thương trong lúc làm nhiệm vụ ban đêm. Địa điểm cách trạm quân y hơn mười cây số, đường rừng quanh co, không thể dùng phương tiện cơ giới.
Bác Lê Văn Đồng khi đó là Trung sĩ, được phân công cùng hai đồng đội cáng thương binh vượt rừng trong đêm. Trời tối đen, chỉ có ánh trăng mờ xuyên qua tán cây. Mỗi bước đi đều phải dò dẫm, tránh gây tiếng động.
Bác nhớ rõ cảm giác nặng trĩu trên vai, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng không ai dám dừng lại quá lâu.
“Lúc đó chỉ nghĩ làm sao đưa bạn đến nơi kịp thời, còn lại không nghĩ gì nữa,” bác kể.
Có đoạn đường trơn trượt, cả ba người phải quỳ xuống, từ từ kéo cáng qua. Không ai nói một lời, chỉ nghe tiếng thở gấp hòa vào tiếng rừng đêm. Gần sáng, họ mới đưa được thương binh đến trạm quân y an toàn.
Sau chuyến đi ấy, bác gần như kiệt sức, nhưng trong lòng nhẹ đi rất nhiều khi biết đồng đội đã qua cơn nguy hiểm.
“Chiến tranh khắc nghiệt lắm, nhưng chính những lúc như vậy mới thấy con người quý nhau đến nhường nào,” bác nói.
Kỷ niệm cứu thương giữa đêm tối ấy không có huân chương, không có báo cáo thành tích, nhưng với bác Lê Văn Đồng, đó là một trong những việc làm khiến bác thanh thản nhất khi nhìn lại quãng đời quân ngũ.



