Bài viết

CHUYỆN "ĐÁ BANH" TRÊN ĐẤT CAMPUCHIA VÀ KÝ ỨC TRINH SÁT CỦA ĐỒNG CHÍ HẢI

Đ/c Nguyễn Thanh Hải (sinh năm 1964) - Chi hội trưởng Chi hội Cựu Chiến binh Khu phố 13, phường Chợ Quán, thành phố Hồ Chí Minh

TP. Hồ Chí Minh13/06/2026Phạm Thái Hoài An (Trưởng nhóm), Ngô Nguyễn Minh Thư (Đoàn trường Đại học Sài Gòn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYỆN "ĐÁ BANH" TRÊN ĐẤT CAMPUCHIA VÀ KÝ ỨC TRINH SÁT CỦA ĐỒNG CHÍ HẢI

Nhắc về "Thời hoa lửa", chú Nguyễn Thanh Hải (Chi hội trưởng Chi hội Cựu Chiến binh Khu phố 13, phường Chợ Quán, thành phố Hồ Chí Minh) bồi hồi nhớ về ngày nhập ngũ đặc biệt – mùng 8 tháng 3 năm 1988. Đó là một hành trình bắt đầu từ những giọt nước mắt chia ly đến những bài học sinh tử nơi đất khách Campuchia.

Chú Hải nhớ lại những ngày đầu ở quân trường đầy nắng gió và giây phút chia tay gia đình:

"Tôi nhập ngũ ngày 8/3/1988. Lúc đó cái quân trường chỉ là đồi trọc thôi, chứ không có mái, không có lá gì hết. Bình thường huấn luyện chỉ có 3 tháng thôi mà đơn vị mình tới 4 tháng lận mới lên đường. Lúc đó chuẩn bị hành quân qua Campuchia luôn. Thanh niên trai tráng đồ cũng khóc, nhớ bạn nhớ bè, người thương. Ba mẹ, bạn bè cũng có mặt khóc, chia tay, rất là buồn."

Sau 4 ngày hành quân vất vả, chú chính thức được biên chế vào đơn vị trinh sát thuộc Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 4 tại Campuchia. Tại đây, chú đã có một "bài học nhập môn" vừa tếu táo vừa rợn người mà có lẽ bất cứ người lính trinh sát nào cũng không thể quên:

"Sau khi đội ngũ trinh sát tiếp nhận anh em vào rồi thì tới lúc huấn luyện cũng khó quên lắm. Các đồng chí cũ hỏi là 'mấy đứa có biết đá banh không', mình thì vui lắm đáp 'dạ em biết, em biết'. Mình thì Cưởng đá banh thật thôi, nhưng thực chất là... đá mìn."

Cụm từ "đá banh" trong ngôn ngữ của lính trinh sát ngày ấy chính là đối mặt với mìn khống, mìn bẫy – chúng việc nguy hiểm nhất, đòi hỏi sự dũng cảm và tinh Cường. Từ những chàng thanh niên mới hôm nào còn khóc nhè ngày chia tay cha mẹ, dưới sự tôi luyện khắc nghiệt của chiến trường, các chú đã trở thành những chiến sĩ trinh sát kiên cường, bảo vệ cho đơn vị.

Câu chuyện của chú Hải khép lại với nụ cười hiền hậu, nhưng ẩn sau đó là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã can trường đi qua khói lửa. Những kỷ niệm "đá mìn" trên đất bạn Campuchia ấy mãi là lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay về sự hy sinh thầm lặng của cha ông để bảo vệ hòa bình và nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn