Chuyến dã ngoại không kế hoạch
Chuyến dã ngoại không kế hoạch
Một chiều thứ sáu, lớp tôi tan học sớm. Hùng bỗng hét lên: “Đi biển đi!” Ban đầu ai cũng tưởng đùa, nhưng chỉ 10 phút sau, cả nhóm bảy đứa đã leo lên xe buýt tuyến 27, hướng về bãi biển gần nhất.
Không mang đồ, không mang theo áo khoác, chẳng chuẩn bị gì, nhưng đó lại là chuyến đi vui nhất. Chúng tôi đi chân trần trên cát, ăn bánh mì với nước ngọt thay cho bữa tối, rồi đuổi nhau dưới hoàng hôn.
Lúc trở về, trời tối đen. Xe buýt vắng, gió biển vẫn còn vương trên tóc. Hương nói: “Sau này ai cũng bận, chắc khó có ngày điên như hôm nay.” Tôi gật đầu.
Đúng thật. Lớn lên rồi, không còn ai bồng bột bước lên xe buýt chỉ vì một ý tưởng bất chợt nữa.
Nhưng chuyến đi đó nhắc tôi nhớ: tuổi trẻ đẹp nhất không phải vì những điều hoàn hảo, mà vì những khoảnh khắc bốc đồng mà ta chỉ dám làm một lần trong đời.



