CHUYỆN ĐẠI TƯỚNG MƯỢN GIÀY
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo
Ông Tô Hoàng là người bạn đồng hương thân thiết của ông Nguyễn Chí Thanh từ những ngày hoạt động bí mật ở Huế. Họ có với nhau một tình bạn hiếm có, chân thành và bền chặt giữa những năm tháng gian khó.
Khi trở về tiếp quản Thủ đô, hai cha con ông Tô Hoàng được ở cùng gia đình ông Thanh. Ban đầu họ ở tại căn nhà nhỏ đầu đường Cổ Ngư (nay là đường Thanh Niên), sau chuyển về ngôi nhà số 34 Lý Nam Đế. Nhà văn Tô Nhuận Vỹ, con trai ông Tô Hoàng, đã kể lại một kỷ niệm khó quên:“Hồi từ Huế ra, tôi không chịu nổi cái rét ngoài Bắc. Da nứt nẻ đau rát, đêm đến run lập cập. Thấy vậy, một hôm bác Thanh đưa cho tôi đôi giày đen của bác. Tôi quý đến lúng túng, chỉ dám hỏi: “Bác cho cháu rồi, bác đi chi cho đỡ rét?”. Bác cười hiền: “Bác quen rồi. Bác với bà con Việt Bắc chịu rét tốt lắm. Bác không quen đi giày, dép cao su là được rồi”.Quả đúng vậy, trời rét mấy, ông Thanh cũng chỉ đôi dép cao su, hôm nào lạnh lắm mới mang thêm tất.Rồi một buổi tối, cả nhà đang vui mừng vì sáng hôm sau bác Thanh sẽ nhận quân hàm Đại tướng. Bỗng bác xuống dãy nhà ngang, nơi cha con nhà Vỹ đang ở. Bác hỏi:- Đôi giày của cháu còn đi được không?Tô Nhuận Vỹ sững lại. Đôi giày bác tặng đang nằm dưới gầm giường, mép đã tẽ, da đã rệu rã. Cậu thấy mình có lỗi vì dùng chưa bao lâu đã hỏng, đang luống cuống chưa biết nói sao thì bác đã cúi xuống nhặt lên, nhìn ngắm thật kỹ. Giọng bác ngập ngừng:- Bác tính… mượn đi buổi lễ sáng mai thôi, chừng hơn một giờ…Tô Nhuận Vỹ hoảng hốt, gần như bật thành tiếng:- Bác ơi, răng mà bác đi đôi giày ni trong ngày mai được?Đúng lúc đó chú Duy - cán bộ hậu cần từ trên nhà chạy xuống, vừa cười vừa nói:- Anh lại định tìm giày nhà mình để mượn à? Anh yên tâm, quân phục, giày dép cho lễ ngày mai hậu cần đã chuẩn bị đủ cả rồi!Bác Thanh khẽ lắc đầu, giọng như trách yêu:- Các cậu thì khi mô cũng phí phạm!(Theo hồi ức của nhà văn Tô Nhuận Vỹ)


