Chuyến đi cuối cùng của lớp 12A
Chuyến đi cuối cùng của lớp 12A
Năm cuối cấp, lớp tôi tổ chức một chuyến dã ngoại ở ngoại ô. Chuyến đi không xa, không sang trọng, nhưng lại là điều mà sau này ai cũng nhớ. Chúng tôi cùng nấu ăn, đốt lửa, chơi trò đoán lời bài hát, và kể những câu chuyện chẳng biết có thật hay không.
Chiều hôm đó, trời đổ mưa bất ngờ. Cả lớp chạy tán loạn vào căn lều dựng tạm, ướt như vừa rơi xuống hồ. Trong ánh đèn lờ mờ, chúng tôi cùng hát “Nối vòng tay lớn”, giọng đứa cao đứa thấp nhưng lại hòa vào nhau một cách kỳ lạ.
Tôi nhìn quanh và chợt nghĩ: sau hôm nay, mỗi người sẽ một hướng; chẳng biết có bao giờ chúng tôi lại đứng dưới cùng một mái che, hát cùng một bài như thế nữa.
Đêm đến, thầy chủ nhiệm kể: “Thầy từng có một chuyến đi cuối cấp, và thầy nhớ đến tận bây giờ. Mấy đứa rồi cũng vậy thôi.” Lúc ấy tôi không tin, nhưng giờ thì hiểu.
Chuyến đi ấy không chỉ là vui chơi, mà là khoảnh khắc chúng tôi nhận ra tuổi học trò đang khép lại. Không ai nói ra, nhưng ai cũng thấy nghèn nghẹn. Những tiếng cười, tiếng gọi nhau dưới mưa, tiếng hát trong lều… đều trở thành mảnh ghép đẹp nhất của thời hoa đỏ.



