Chuyến Đi Cuối Cùng Trên Lưng Đồng Đội Và Lời Hứa Chẳng Thể Thành
Ở cái vùng đất "lò vôi thế kỷ" Vị Xuyên, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tay, một bước chân. Nhiệm vụ của lính công binh chúng tôi là đi đầu dò mìn, mở lối. Sau một trận đánh ác liệt trên đỉnh 1030 Si Cờ Lá, tôi nhận lệnh cõng một đồng đội bị thương nặng xuống núi để cấp cứu. Ông Lưu Quang Chiến (C17 Công binh, Trung đoàn 266, Sư đoàn 313). – Cựu chiến binh thôn Làng Rèn 1, kể lại:
🗣️ Lời kể về người vợ nơi quê nhà
Đường xuống núi dốc đứng, đá tai mèo lởm chởm, tiếng pháo vẫn nổ cầm chừng ở phía xa. Ông Chiến xốc anh lên lưng, hai tay giữ chặt lấy hai chân anh, từng bước thận trọng vượt qua những bãi mìn vừa mới dò.
Để anh không bị lịm đi vì mất máu, ông liên tục bắt chuyện. Anh vẫn tỉnh táo, giọng thều thào nhưng đầy tha thiết. Anh kể cho tôi nghe về quê hương, về ngôi nhà nhỏ và đặc biệt là về người vợ hiền đang đợi anh trở về.
"Chiến ơi, chuyến này về được, tao phải bù đắp cho nhà tao. Cô ấy khổ quá, cưới nhau chưa được bao lâu thì tao đi lính. Nhà còn mấy sào ruộng, một mình cô ấy gánh vác hết..."
Anh cứ nói, kể về dự định sẽ sửa lại cái mái hiên, về việc sẽ mua cho vợ cái khăn mới. Ông Chiến vừa thở dốc vừa động viên: "Cố lên anh, sắp xuống đến nơi rồi. Về rồi anh sẽ được gặp chị, sẽ làm tất cả những việc đó. Đừng ngủ nhé, cứ nói chuyện với tôi!"
🕯️ Sự im lặng nghiệt ngã
Đi được nửa quãng đường, tiếng anh thưa dần, rồi lịm hẳn. Ông Chiến nghĩ anh mệt quá nên thiếp đi, hoặc vì quá đau mà lả người. Ông Chiến vẫn tiếp tục bước, đôi vai mỏi nhừ, mồ hôi ướt đẫm tấm áo xanh, miệng vẫn không ngừng nói: "Sắp đến trạm phẫu rồi anh ơi, cố thêm một chút nữa thôi!"
Nhưng lạ thay, ông bắt đầu cảm thấy một cái lạnh dần lan tỏa từ phía sau lưng mình. Sức nặng trên vai dường như trĩu xuống, không còn sự rung động của hơi thở, không còn những tiếng rên rỉ đau đớn.
Khi xuống đến chân núi, nhìn thấy bóng dáng các y bác sĩ, ông mừng rỡ reo lên: "Cấp cứu! Cấp cứu! Có anh em thương binh nặng đây!"
Nhưng khi tôi nhẹ nhàng đặt anh xuống cáng, các bác sĩ vừa chạm vào mạch của anh đã lắc đầu buồn bã. Anh đã hy sinh từ lúc nào không hay. Anh ra đi ngay trên vai ông Chiến, giữa lúc ông vẫn đang mải mê kể cho anh nghe về tương lai phía trước.
💔 Cảm xúc tê tái
Lúc đó, ông đứng chết lặng giữa chân núi Si Cờ Lá. Cảm giác hụt hẫng, đau đớn ập đến như một nhát dao đâm xuyên qua tim. Ông nhìn người đồng đội vừa mới lúc nãy còn kể về vợ, về mái nhà, giờ đây nằm đó, đôi mắt khép hờ, thanh thản nhưng sao xót xa quá đỗi. Ông hận chính mình vì đã không đi nhanh hơn, hận chiến tranh đã cướp đi những ước mơ giản dị nhất của một người đàn ông. Cái lạnh từ thi thể anh trên lưng ông suốt chặng đường cuối ấy vẫn ám ảnh ông mãi tận sau này.



