CHUYẾN ĐI ĐỊNH MỆNH
Tháng ba năm ấy, những cơn mưa rừng đầu mùa bắt đầu trút xuống dãy Trường Sơn. Con đường mòn ngoằn ngoèo xuyên qua những cánh rừng già trở nên lầy lội, trơn trượt. Tiểu đội trinh sát của Đại đội 7 nhận lệnh hành quân gấp về phía mặt trận phía Nam để phối hợp với đơn vị chủ lực chuẩn bị cho một trận đánh lớn. Người chiến sĩ trẻ tên Lâm siết chặt quai ba lô, bước đi giữa hàng quân. Mới tròn hai mươi tuổi, cậu rời quê hương ven sông từ đầu năm trước. Trong túi áo ngực, Lâm luôn mang theo bức thư của mẹ. Những dòng chữ đã nhòe đi vì mồ hôi và mưa rừng nhưng cậu vẫn thuộc lòng: "Con đi giữ nước, mẹ ở nhà đợi ngày chiến thắng. Dù khó khăn đến đâu cũng phải sống và chiến đấu như người lính Cụ Hồ." Đơn vị của Lâm gồm mười hai người, do Trung đội trưởng Hoàng chỉ huy. Anh Hoàng từng trải qua nhiều chiến dịch lớn, tính tình điềm đạm nhưng quyết đoán. Trước giờ xuất phát, anh tập hợp anh em dưới tán cây cổ thụ. Nhiệm vụ lần này rất quan trọng. Chúng ta phải vượt qua tuyến kiểm soát của địch, đưa bản đồ bố trí hỏa lực đến sở chỉ huy phía trước. Thành công của trận đánh phụ thuộc rất nhiều vào chuyến đi này. Mọi người lặng im. Họ hiểu rằng mình đang gánh trên vai trách nhiệm lớn lao. Đoàn quân lên đường khi trời còn mờ sương. Những bước chân nối tiếp nhau băng qua rừng sâu. Ban ngày, máy bay trinh sát của địch quần thảo trên bầu trời. Cả đơn vị phải lợi dụng địa hình để ngụy trang, chỉ hành quân vào sáng sớm và chiều muộn. Ngày thứ ba, mưa lớn kéo dài khiến con suối trước mặt dâng cao. Nước chảy xiết cuốn theo cành cây và đất đá. Anh Hoàng quan sát hồi lâu rồi nói: Không thể chờ được nữa. Chúng ta phải sang bên kia trước khi trời tối. Dây thừng được buộc chặt giữa hai bờ. Người khỏe nhất đi trước mở đường. Lâm vừa bám dây vừa cảm nhận dòng nước lạnh buốt đập mạnh vào người. Giữa dòng, chiến sĩ Thành bất ngờ trượt chân. Cứu tôi với! Không chần chừ, Lâm lao tới giữ lấy đồng đội. Những cánh tay khác nhanh chóng kéo cả hai vào bờ. Nằm thở dốc trên nền đất ướt, Thành siết chặt tay Lâm: Nếu không có cậu... Lâm cười: Chúng ta là đồng đội. Không ai bị bỏ lại phía sau. Câu nói giản dị ấy trở thành sức mạnh giúp cả đơn vị vượt qua những ngày gian khổ tiếp theo. Một đêm cuối tháng, khi đoàn quân nghỉ chân gần khu rừng le, tổ cảnh giới phát hiện dấu vết bất thường. Địch đang tổ chức càn quét khu vực này. Anh Hoàng ra lệnh: Tất cả giữ im lặng, chuyển hướng hành quân. Đoàn người lặng lẽ men theo sườn núi. Nhưng chưa đi được bao xa, tiếng súng bất ngờ vang lên phía trước. Địch phục kích! Những loạt đạn xé tan màn đêm. Các chiến sĩ nhanh chóng tản ra chiếm lĩnh vị trí chiến đấu. Tiếng súng của ta đáp trả quyết liệt. Lâm nấp sau một tảng đá lớn, tim đập dữ dội. Đây là lần đầu tiên cậu đối mặt với trận đánh ác liệt đến vậy. Bên cạnh, anh Hoàng vẫn bình tĩnh chỉ huy. Tổ một yểm trợ! Tổ hai vòng sang phải! Trong lúc di chuyển, chiến sĩ Hùng bị thương ở chân. Anh ngã xuống giữa làn đạn. Không do dự, Lâm cùng Thành bò tới kéo đồng đội vào nơi an toàn. Trận đánh kéo dài gần một giờ. Nhờ lợi dụng địa hình rừng núi và tinh thần chiến đấu kiên cường, đơn vị đã phá vỡ vòng vây, tiếp tục hành quân. Rạng sáng hôm sau, cả tiểu đội dừng chân trong một khe núi nhỏ. Anh quân y băng bó lại vết thương cho Hùng. Hùng cắn răng chịu đau: Đừng vì tôi mà chậm nhiệm vụ. Anh Hoàng đặt tay lên vai người chiến sĩ: Nhiệm vụ quan trọng, nhưng đồng đội cũng quan trọng. Chúng ta sẽ cùng đi đến đích. Những lời ấy khiến ai nấy thêm vững lòng. Ngày thứ bảy của chuyến hành quân, đơn vị tiếp cận được khu vực giao liên. Tuy nhiên, một tin không mong muốn đến với họ: địch đã tăng cường lực lượng bảo vệ tuyến đường phía trước. Nếu quay lại tìm hướng khác, tài liệu sẽ đến chậm. Nếu tiếp tục tiến lên, nguy cơ bị phát hiện rất lớn. Sau khi bàn bạc, anh Hoàng quyết định: Chúng ta đi tiếp. Đêm xuống. Dưới ánh trăng mờ, từng chiến sĩ lặng lẽ băng qua khu vực nguy hiểm. Không ai nói một lời. Tiếng côn trùng hòa cùng nhịp thở nặng nhọc. Bất ngờ, ánh đèn pin quét ngang con đường. Có địch! Cả đơn vị lập tức nằm ép xuống mặt đất. Khoảng cách giữa hai bên chỉ còn vài chục mét. Thời gian như ngừng lại. Cuối cùng, toán lính địch đổi hướng tuần tra. Đợi đến khi mọi thứ hoàn toàn yên tĩnh, đoàn quân mới tiếp tục di chuyển. Khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện nơi chân trời, sở chỉ huy tiền phương đã hiện ra trước mắt. Người cán bộ trực ban xúc động đón lấy tập tài liệu. Các đồng chí đã đến kịp thời. Thông tin này vô cùng quan trọng cho kế hoạch tác chiến. Anh Hoàng nhìn những gương mặt lấm lem bùn đất của đồng đội. Có người bị thương, có người kiệt sức vì nhiều ngày thiếu ngủ. Nhưng trong ánh mắt họ là niềm vui khó tả. Vài ngày sau, trận đánh lớn diễn ra. Nhờ công tác chuẩn bị chu đáo và thông tin chính xác từ các tổ trinh sát, quân ta giành thắng lợi. Đứng trên đỉnh đồi nhìn về phía mặt trời đang lên, Lâm nhớ lại quãng đường đã đi qua: những cơn mưa rừng, con suối dữ, trận phục kích trong đêm và cả những lần đồng đội nắm chặt tay nhau vượt qua hiểm nguy. Cậu hiểu rằng chuyến hành quân ấy không chỉ là một nhiệm vụ quân sự. Đó là chuyến đi của lòng dũng cảm. Là chuyến đi của tình đồng chí. Là chuyến đi đánh dấu sự trưởng thành của những người lính trẻ, từ những chàng trai rời mái nhà quê hương trở thành những chiến sĩ biết đặt Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Lâm trở về với cuộc sống bình dị. Mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, họ vẫn nhắc đến cuộc hành quân năm ấy bằng một cái tên đặc biệt: "Chuyến đi định mệnh." Bởi nếu không có quyết tâm vượt qua mọi gian khổ, nếu không có sự hy sinh thầm lặng và tinh thần đoàn kết của người lính, lịch sử có thể đã rẽ sang một hướng khác. Chiến tranh đã qua đi, nhưng những bước chân trên con đường hành quân năm nào vẫn còn vang vọng trong ký ức của bao thế hệ. Đó là biểu tượng của ý chí quật cường, của lòng yêu nước và trách nhiệm bảo vệ độc lập, chủ quyền của dân tộc Việt Nam. Và chính từ những chuyến đi như thế, những trang sử vẻ vang của đất nước đã được viết nên bằng mồ hôi, lòng quả cảm và niềm tin son sắt vào ngày mai hòa bình.



