CHUYẾN ĐI LẤY NƯỚC CUỐI CHIỀU
CHUYẾN ĐI LẤY NƯỚC CUỐI CHIỀU
Chiều xuống, ánh nắng cuối ngày xuyên qua tán rừng như những sợi chỉ vàng. Đơn vị cạn nước, nên ba chiến sĩ gồm Hòa, Viễn và Nhâm được cử đi lấy nước ở con suối cách khoảng hơn cây số. Con đường nhỏ quanh co, hai bên là bụi rậm, nơi kẻ địch thường đặt bẫy hoặc phục kích. Dù vậy, đây là nhiệm vụ quen thuộc, nên ai cũng đã có kinh nghiệm.
Tới bờ suối, họ chia nhau cảnh giới rồi múc nước vào các túi đựng. Nước suối trong veo, mát lạnh, chảy ào ào giữa rừng già. Viễn – người vui tính nhất tiểu đội – nhìn dòng nước mà thốt lên: “Giá mà được ngâm mình một cái cho đã!” Hòa bật cười: “Xong chiến tranh về quê mà tắm cả ngày!” Câu nói tưởng chừng vui ấy lại khiến ba người khựng lại. Họ đều biết mình đang ở giữa chiến trường, không ai dám chắc ngày mai sẽ còn đi cùng nhau hay không.
Trên đường về, bất ngờ phía trước vang lên tiếng lá xào xạc. Cả ba lập tức nằm xuống nấp sau gốc cây. Nhưng không có ai xuất hiện. Thì ra chỉ là một đàn khỉ chạy ngang qua. Họ nhìn nhau cười nhẹ, rồi tiếp tục hành trình. Khi về đến đơn vị, nước đã đổ đầy vào thùng dự trữ. Mọi người uống từng ngụm mà cảm thấy ngọt lịm. Chuyến đi lấy nước cuối chiều ấy không có trận đánh dữ dội, nhưng đầy những giây phút căng thẳng và ý nghĩa — những khoảnh khắc thường ngày nhưng góp phần làm nên sức mạnh của cả tập thể trong thời hoa lửa.



