Chuyến Đò Chiều
Chuyến Đò Chiều
Chiều muộn, con đò nhỏ cuối cùng trong ngày chậm rãi rời bến dưới ánh hoàng hôn đỏ nhạt.
Bà Năm vẫn ngồi nơi mũi đò quen thuộc, đôi tay gầy guộc thoăn thoắt chèo lái qua dòng sông rộng. Dù tuổi đã cao, bà chưa từng nghỉ một buổi nào suốt những năm chiến tranh.
Con đò của bà không chỉ chở người dân qua sông mà còn bí mật đưa thư từ và lương thực cho bộ đội đóng bên kia bờ.
Một hôm trời nổi giông lớn giữa lúc đò đang giữa dòng. Sóng đánh mạnh khiến nhiều người hoảng sợ nhưng bà Năm vẫn bình tĩnh giữ chắc mái chèo.
Khi con đò cập bến an toàn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Một chiến sĩ trẻ nhìn bà đầy cảm phục rồi cúi đầu cảm ơn.
Bà chỉ cười hiền: “Qua được sông là tốt rồi.”
Mặt trời dần khuất sau rặng tre, mặt nước loang loáng ánh chiều cuối ngày.
Giữa thời hoa lửa, những chuyến đò bình dị đã âm thầm nối liền biết bao cuộc hành quân, chia ly và hy vọng của con người thời chiến.



